Chị quản lý dễ thương [Chap 21-44-End]

 >> Chị quản lý dễ thương [Chap 1-20]

Chapter 21: Sau cơn mưa trời lại sáng

Nó bắt đầu hức hức, hai dòng nước mắt lăn dài trên má, chắc nó vẫn còn sợ.
- Thôi, thôi, sao vậy, anh có mua gấu tặng em nè!
Rồi nó khóc lớn hơn, mấy người trong phòng nhìn em quá trời.
- Em không thích con này hả, để tý anh đem đổi con khác đẹp hơn nha!
Dỗ ngọt một hồi thì nó nín. Đoạn rồi em hỏi thăm sức khỏe nó, rồi cả hai nói chuyện. Nó không ghẻ lạnh em nữa.
- Mẹ em kể anh đưa em vào bệnh viện đúng không?
Em cười rồi nhìn nó gật đầu
- Sao anh có mặt đúng lúc vậy?
-Um…Thì anh là thần hộ mạng của em mà.
Nó nhìn em cười
- Em cám ơn anh…
Em xoa đầu nó.
- Ái da!
- Ấy chết, Anh xin lỗi, anh quên.
- Bắt đền đi!
- Đền gì giờ?
Nó suy nghĩ một hồi…
- Giờ anh phải nghe lời em, em hỏi gì phải nói thật, nói xạo ba má chết chùm, anh thề đi!
Đệt, nó bị đập đầu xong ăn nói độc địa hẵn ra…
- Uhm, anh thề…em hỏi gì hỏi đi.
Nó lại suy nghĩ một hồi thì ngại ngùng hỏi:
- Anh…lấy quần lót của em về ngửi thiệt không?
Đệt! em ngượng chín cả mặt, em còn nhìn xung quanh xem có ai nghe thấy không nữa. Em cứ ngập ngừng. Em nghĩ đến lời thề hồi nãy mà cũng sợ. Cắn rắng mà cúi mặt gật gù. Lúc đó em muốn độn thổ luôn ấy, chẳng dám nhìn nó nữa. Rồi nó hỏi tiếp:
- Anh…ngửi chi vậy?
Giọng nó cũng ngại chẳng thua gì em.
- Thì…ngửi cho thơm!
Đệt, đệt, đệt! Lúc đó bí quá nói bừa ra mấy thím ạ. Lúc này máu như dồn hết lên mặt em, chưa bao giờ em rơi vào tình trang khó xử mà xấu hổ như lúc này. Em thấy nó không hỏi nữa thì liếc mắt lên nhìn nó cái, chợt thấy ánh mắt chằm chằm của nó em vội cúi xuống lại. Em muốn đi về!
- Anh thấy thơm hả?
Móe! Nó muốn dồn em vào đường cùng mấy thím ạ.
- Ừ! …Hơi khai một chút.
Em chịu đựng hết nổi rồi mấy thím ợ , nói toẹt ra luôn. Nó cũng đỏ mặt không thua gì em, nó lại hỏi tiếp.
- Vậy anh có thích ngửi quần lót của em không?
Cái đệt cm, nó ăn nhằm cái gì thế không biết, hỏi toàn cái gì đâu không, em khó xử vãi cả con gà mái mấy thím ợ, lúc đó em nhục như con cá nục luôn. Tim em đập thình thịch, đồ hết cả mồ hôi.
- Anh có thích không?
- T…Thích!
Bỗng mẹ nó vào, em tạ ơn trời phật, em vội chào bác rồi đánh trống lãng xin về trước. Trả lời câu hỏi với nó mà đổ mồ hôi ướt hết cả nách. Trên chiếc 67 huyền thoại, hình ảnh quần lót màu trắng có ren cứ hiện lên trong đầu em. Đang đi thì chị L gọi điện rũ em đi thăm Lacoste, em bảo chỉ là vừa thăm về.
Em về đánh một giấc đến trưa rồi đi làm.

Đúng 1h45 em có mặt tại quán, vừa vào quán thì hai thằng mặt ngựa bu đến, kêu em kể lại chuyện hôm qua chúng nó nghe, đoạn rồi em đưa chị L một bịch bánh tráng trứng cút. Chỉ có vẻ thích lắm, còn mời em ăn chung. Em nhẹ nhõm hẵn, phần nào cũng làm chỉ bớt giận hơn. Vậy là sau một đêm kinh hoàng và một bịch bánh tráng trứng cút đã giúp em hàn gắn được với Lacoste và chị L…Giờ đây chỉ còn Công Chúa, nụ hôn vội của em đã tạo nên một bức tường ngăn cách em và nó, em không biết làm cách nào để Công Chúa lại vui vẻ lại với em, họa chăng em một lần nữa làm “anh hùng cứu mỹ nhân” thì may ra, hơi hi hữu nhỉ mấy thím.

Lúc này Công Chúa xuống nhà dưới đi vệ sinh, em thì đang làm việc, bỗng Công Chúa chạy lên với vẻ mặt sợ hãi, Công Chúa chạy tới chỗ hai thằng mặt ngựa. Em nghe loáng thoáng Công Chúa nói:
- Hai anh vô toilet bắt con thằn lằn ra dùm em, nó cứ nằm trên vách bồn cầu mãi không chịu đi.
Hai thằng mặt ngựa thì cứ đùn đẩy cho nhau, đệt mẹ, hai thằng đàn ông đi sợ thằn lằn. Em đi đến.
- Đâu, chỗ nào anh xuống bắt cho.
Công Chúa dẫn em xuống toilet, quả nhiên có một con thằn lằn rất to đang nằm đấy, em hù mãi nó không chịu đi.
- Anh bắt nó ra luôn đi, không tý nó lại bò vào.
Em dùng hai ngón tay bắt nó lên, Công Chúa sợ xanh cả mặt, nép mình đằng sau em, em đi lên quán, thấy hai thằng mặt ngựa, em lấy con thằn lằn hù một cái, chúng nó tái hết cả mặt, chị L cũng sợ nữa. Đoạn rồi em đem con thằn lằn ra ngoài thả lên cây cột điện. Em trở lại quán, nhìn Công Chúa cười rồi nói:
- Khi nào thấy thằn lằn thì kêu anh bắt cho!
Công Chúa gật đầu rồi cám ơn em. Nhờ con thằn lằn ấy mà Công Chúa đã nói chuyện với em sau bao tháng ngày lạnh nhạt.

Cả ngày hôm ấy, em vui lắm, đúng như câu “Sau cơn mưa trời lại sáng”. Chỉ tiếc là không có Lacoste, em thấy thiếu vắng lắm, cô bé pha café lạnh lùng đâu rồi…Đến chiều chiều, quán vắng bớt, Công Chúa ngồi ghế salon lướt iPhone, hai mặt ngựa quét nhà, em thì đứng trong quầy với chị L xếp ly, dọn vệ sinh quầy. Mỗi lần em đứng gần chị L em lâng lâng lắm mấy thím ạ, người chỉ thơm lắm, mái tóc dài bồng bềnh như trong quảng cáo vậy. Em đang xếp ly thì chị L bỗng thò tay xuống sờ tờ rym em… em phê lắm nhưng sợ mọi người để ý nên cứ gạt tay chị ra, càng gạt chỉ càng sờ mạnh, làm em chào cờ luôn, chỉ cứ soa đều dọc theo đường thẳng của thằng nhỏ, em mê mẫn luôn mấy thím ợ, đang phê thì chị nắm tay em cho vào váy, ướt hết cả tay luôn, đoạn này em xin không kể chi tiết ạ. Cảm giác “ăn vụn” theo kiểu public thế này nó thích thích sao đó mấy thím ợ. Rồi đến 6h chiều em về, em vẫy tay chào Công Chúa, Công Chúa cũng chào lại em…

Trên chiếc 67 huyền thoại, em phi thẳng đến võ đường. Em gửi xe, đang dựng xe thì em nghe:
- Chào thầy dzú bự!
Em vừa nghe đã biết là ai, vâng, đó chính là con Hồ Ly không đuôi nhí nhố . Nó chào xong thì loay hoay dựng xe, em vào lớp trước.
Võ đường đa số là nam nên phòng vệ sinh nữ chúng nó lấy làm khu chứa bao cát, găng tay, áo giáp luôn các thím ạ, chiếm luôn phòng vệ sinh nữ, nên học viên nữ thường thay đồ sẵn ở nhà trước khi đi tập, hoặc vào toilet nam khóa cửa mà thay. Toilet nam khá to, bên trong có nhiều bồn tiểu và chỗ rửa tay, còn có 4 nhà cầu ngăn cách rất tiện nghi và kín đáo.
Em như thường lệ vào nhà vệ sinh thay đồ, đoạn mắc ị quá nên vào nhà cầu cuối, khóa cửa rồi xử lý, khi xử lý xong, chuẩn bị mặc quần thì em nghe có tiếng mở cửa rồi khóa cửa ở ngoài, em nghe tiếng trò chuyện, giọng con gái. Em thấy có điềm nên mở hé cửa ra nhìn thử, ra là con Hồ Ly với một con trong lớp đang nói chuyện, thấy chúng nó mặc đồ thường, em dự sẽ có chuyện hay nên cứ ở trỏng rình, đúng như em dự đoán, chúng nó thay đồ, con kia nhan sắc cũng thuộc hạng ma chê quỷ hờn nên em không quan tâm…Đoạn rồi con Hồ Ly cởi quần ra…

Chapter 22: Nỗi lòng Hồ Ly

Nó bắt đầu cởi nút quần, tiếng kéo phẹc-mơ-tuya “xoẹt” một cái làm em ngưng thở một nhịp. Nó bắt đầu kéo chiếc quàn jeans xuống…Em rao rực hết cả người, nó mặc quần lót hình Pikachu, cặp mông săn chắc, tròn như hai trái banh, nhìn mà muốn cắn một miếng mấy thím ợ … Rồi nó cởi áo ra, nó không mặc áo ngực, nhưng em không thể thấy được phần trước được. nó còn giơ tay lên ngửi nách, rồi gãi mông nữa mấy thím ạ, bọn con gái khi ở không gian riêng tư thì chúng nó cũng có những hành động thô thiển y như con trai tụi mình vậy, xong nó lấy áo nịt ngực thể thao mặc vào, cái áo khá bó, sau đó mặc đồng phục vào, con kia cũng thay xong, đoạn nó cùng nhỏ bạn mở cửa ra ngoài. Em như nhặt được vàng mấy thím ợ, rồi em dự sẽ lên sớm và rình ở đây mỗi ngày.

Cả lớp đóng thùng, nghiêm trang gập người chào em. Như thường lệ, cả lớp khởi động, căng cơ rồi tập đánh gió, em rất nghiêm khắc nên cả lớp tập rất nghiêm túc và hăng say, em để ý con Hồ Ly, nó tập đổ hết cả mồ hôi ra, em lại nhớ đến cái mông căng tròn của nó.
Sau giờ giải lao, cả lớp tập họp lại chia theo cặp tập đánh đối kháng, lớp bị lẻ một người, thế là em kêu con Hồ Ly ra em tập riêng với em để lớp đủ cặp. Em với Hồ Ly tập đối kháng với nhau. Nhân đây cũng kể mấy thím nghe, trong lớp võ có hai con thích em ra mặt, nhưng vì tụi nó cũng thuộc dạng quỷ khóc thần sầu nên em không đề cập đến chi tiết.
Quay lại với Hồ Ly, tập với em nó thích thú lắm mấy thím ạ, nó cứ thủ thế nhảy nhót rồi đấm vào bụng em.
- Bụng thầy cứng dữ, thầy có múi bụng không thầy.
Em chưa kịp nói gì thì nó kéo liền áo em lên. Tuy bụng em không còn rõ múi như xưa nhưng cũng gọi là tạm chấp nhận được, cộng với việc mồ hôi làm nó bóng lên nhìn cũng rõ hơn bình thường. Nó “Ồ” lên một tiếng rồi hỏi:
- Thầy tập bao lâu mới được dzậy thầy?
Em bực mình
- Lo tập đi, nói nhiều quá!
Rồi em với nó tập đối kháng, em đánh nó đỡ, rồi em đỡ nó đánh. Mỗi lần như vậy là cơ thể cả hai cứ va chạm vào nhau, nhiều khi tay em chạm vào ngực nó nữa cơ, thích lắm mấy thím ợ. Con Hồ Ly tuy đổ mồ hôi nhiều nhưng vẫn rất thơm tho, nhìn nó ở cự ly gần em mới nhận ra gương mặt nó rất sắc sảo, nhất là cặp mắt, to tròn, long lanh, lông mi dày, cặp mắt của nó theo em là đẹp nhất trong 4 người.
Tập một hồi lâu thì nó mệt lã, ngồi phịch xuống sàn, em la:
- Đang tập không được ngồi.
- Em mệt quá thầy ơi! Đứng không nổi nữa…
Rồi nó nằm bẹp ngửa xuống sàn, hai chân thì để hỏm. Lúc này em đứng đối diện nó, cái quần đùi rộng thùng thình nên thấy hết cả bên trong, em thấy cả cái ngấn chính giữa trên cái quần lót luôn.

Tám giờ, hết giờ tập, cả lớp về, em cởi áo cho mát rồi tu nước ực ực, con Hồ Ly bỗng xuất hiện, nó cầm điện thoại giơ về phía em.
- Thầy cho em chụp tấm hình khoe mấy nhỏ bạn.
Chưa kịp nói gì nó đã chụp rồi chạy đi mất.
- Cám ơn thầy!

Em hí hững lắm mấy thím ạ, không ngờ em được nó hâm mộ thế. Thế nên em khuyên mấy thím có rỗi thì đi tập tạ để cơ thể cường tráng, ít nhiều cũng được mấy gái chú ý hơn.

Thế là tối ấy, em bị cặp mông của Hồ Ly ám ảnh, em bắt đầu mơ tưởng về nó, khăn giấy, gel bôi trơn đã chuẩn bị.

Hôm sau đi làm, một ngày làm việc bình thường như cân đường hộp sữa. Quán lúc bấy giờ đang vắng khách, em đang ở sau quầy dọn dẹp, Công Chúa thì đang ngồi trước quầy lướt iPhone. Kể từ ngày em bị Công Chúa tát đến giờ đã hơn 2 tuần rồi, hôm trước em còn giúp Công Chúa bắt thằn lằn nữa, nên giờ cũng cảm thấy dễ chịu hơn, không còn sợ đụng mặt nhau như lúc trước nữa.
Đang dọn thì em liếc nhìn Công Chúa, cái đuôi ngựa ngoe ngoảy nhìn đáng yêu lắm. Đoạn rồi em vô tình thấy hình nền trên iPhone của Công Chúa là hình một con husky con rất đẹp, em liền hỏi:
- Em mua chó rồi đó hả?
Công Chúa quay lại nhìn em, rồi chỉ vào điện thoại.
- Con nay hả, em nuôi được hơn 2 tuần rồi.
- Đẹp quá ha!
- Đẹp thì mới mua chớ!
Công Chúa hết ác cảm với em thật rồi các thím ạ. Em vui lắm, rồi hai đứa bàn về chó mèo suốt.
- Em yêu động vật lắm! chó nè, mèo nè, gấu nè…
- Thế à! Thế em có yêu con thằn lằn không?
- Gớm! em sợ con đó nhất, người nó mềm mềm, bò lõm ngõm thấy mà ghê. Em chỉ thích con gì to to mà nhiều lông thôi.
Nghe nó nói đến đoạn này thì buồn cười éo chịu được, em cười khằng khặc.
- Anh cười gì thế?
- Không, không có gì!
Lúc bấy giờ em chợt thấy chị L nhìn em chằm chằm từ lúc nào, nhìn xong chỉ lại lơ đi, em cảm thấy có gì đó bất an . Em vờ đến mượn laptop của chỉ.
- Chị L! Cho em mượn laptop lên mạng tý nhé!
- Mượn iPhone của con P kìa!
Đệt, em linh cảm quả không sai.
Sáu giờ chiều, em lấy balo rồi ra cửa
- Anh về nha P!
- Bye anh!
- Em về nha chị!
chị L chả thèm nhìn lại em. Em lủi thủi ra lấy xe.

Và bây giờ, em trên chiếc 67 huyền thoại chạy bạt mạng đến võ đường nhằm đến sớm để rình Hồ Ly thay đồ. Vâng, em đã đến rất nhanh, em vội gửi xe rồi đi thẳng vào võ đường, ghé ngay vào nhà vệ sinh nam và cố thủ trong nhà cầu thứ tư.
Em sốt ruột đợi mãi chả thấy ai vào, em bắt đầu mất kiên nhẫn, rồi em bỗng nghe tiếng mở cửa.
- Có ai ở trong này không?
Là giọng con Hồ Ly , em mừng vãi ra các thím ạ, em nhẹ nhàng hé cánh cửa ra để nhìn trộm. Nó không thấy ai trả lời liền đóng cửa lại rồi bấm khóa. Nó đứng vào bồn rửa mặt một hồi lại trở ra cửa kiểm tra kỹ xem đã khóa chưa, rồi nó lại quay vào, nó bật điện thoại xem cái gì đó rất lâu, rồi nó đặt điện thoại xuống đất, em bắt đầu khó hiểu.

Rồi cái gì đến thì nó đến, nó bắt đầu cởi quần ra, cặp mông căng tròn lại hiện ra, em rạo rực cả lên các thím ợ. Bỗng dưng nó cởi cả quần lót …Em hoảng hồn luôn, rồi nó quay người lại, em giật mình khép cửa hẹp lại đề phòng nó phát hiện. Lúc này cả phần dưới của nó phơi hết ra trước mắt cả mấy thím ạ, thằng em của em bắt đầu tỉnh giấc. Nó quay lại rồi ngồi phịch xuống sàn dang chân ra , rồi một tay cầm điện thoại lên rồi nhìn chằm chằm vào, còn tay kia…

Chapter 23: Khó xử

Nó đang chuẩn bị thủ d** mấy thím ạ…Nó vừa nhìn điện thoại vừa xoa xoa cô bé, em nghĩ nó đang xem phim xxx. Lúc này chắc mấy thím cũng biết cảm giác của em thế nào, em lặng như tượng, còn thằng em của em thì căng thẳng vô cùng. Không ngờ con Hồ Ly này tà dâm như vậy, em tự hỏi không biết Lacoste với Công Chúa có hay thủ d** như thế này không? Nhìn nó xoa xoa mà em rạo rực cả lên, vừa xoa vừa cắn môi nhìn điện thoai, không hề làm những động tác khiêu gợi giống như trên phim, cơ mà em thích lắm. Em đang xem thì bỗng có tiếng vặn cửa rồi đập cửa.
- Ai ở trong này vậy?
Con Hồ Ly giật cả mình, luống cuống đứng dậy.
- Chờ chút!
Nó cất điện thoại vô giỏ rồi mặc đồng phục vào. Xong xuôi nó mở cửa ra ngoài, đoạn rồi em thấy hai thằng ngoài cửa vào đi vệ sinh, đợi chúng nó xong thì em lén ra ngoài.

Cả lớp đang nhảy dây tập thể lực, con Hồ Ly nhảy mà ngực với mông cứ tưng tưng, em nhìn mà thèm thuồng. Đoạn rồi nghỉ giải lao, em ngồi uống vào ngụm nước, hai con thị nở đến gặp em, hỏi về các kỹ năng đánh rồi em đang học trường nào, có bạn gái chưa, hai con này không được đẹp lắm mấy thím ợ, em không hứng thú, cứ trả lời cho xong. Hai con thị nở đi thì Hồ Ly xuất hiện, nó nhìn em cười toe toét:
- Thầy làm thêm ở quán café hả thầy?
- Ờ đúng rồi! Sao em biết?
- Dzậy mới hay!
Nói xong thì nó lại chạy đến chỗ bao cát. Chắc là nó thấy em mặc đồng phục của quán khi đến gửi xe. Em có cảm giác con Hồ Ly này thích em mấy thím ợ, nó lúc nào cũng cười toe toét khi nói chuyện với em, rồi còn hay giỡn nhây với em nữa.

Tối hôm ấy lớp tập rất tốt, 7h45 em cho cả lớp giãn cơ đến 8h thì về. Em đang mặc thay áo thì con Hồ Ly lại xuất hiện, nó vẫn mặc cái áo Hoodie cam lè có tai cáo, tay nó cầm cái nón bảo hiểm.
- Thầy chở em về được không thầy?
- Xe em đâu?
- Hôm nay em không đi xe, bạn em chở đến.
- Thế kêu nó chở về đi!
- Nó bận rồi thầy.
Em suy nghĩ một hồi…
- Nhà em ở đâu
- Nhà em ở Tân Bình đó thầy!
Đệt, hơi xa, rồi nó năn nỉ dữ quá, em bị gương mặt nũng nịu của nó làm siêu lòng. Em gật đầu đông ý, nó mừng ra mặt.
- Yeah! Cám ơn thầy!

Đoạn rồi em chở nó trên chiếc 67 huyền thoại. Trên xe nó cứ hỏi tùm lum chuyện, nào là quán café em làm ở đâu, em có bạn gái chưa, nhà em ở đâu, đang học trường gì, nó còn khen 67 huyền thoại của em là hàng độc nữa. Đang vi vu thì nó nói:
- Lạnh quá! Em ôm thầy được không thầy?
Em chưa kịp trả lời thì nó đã vòng tay lên ôm em.
- Ôm thầy ấm ghê!
Em chỉ biết im lặng mà chạy cho nhanh.

Khoảng 20 phút sau thì đến nhà nó, căn nhà nằm trong hẻm, có 3 tầng lâu, ngoài cửa nhà có hai cái cột, trên cột có bóng đèn tròn màu vàng rất đẹp. Nó xuống xe rồi quay sang em cười toe toét:
- Cám ơn thầy! Thầy đẹp chai mà còn ga lăng nữa.
Nó khen thế em nghe thích lắm, em thích nhất là được khen đẹp trai mấy thím ợ, cơ mà em nhìn gương thì thấy mình cũng bình thường, không hiểu sao mấy gái lại hay khen.
- Sao thầy ít nói quá dzậy, mặt lạnh như băng á!
Em cười mỉm một cái rồi chào nó
- Thôi thầy về!
- Bye thầy!

Thế là em cùng 67 huyền thoại phi thẳng về nhà. Tối hôm ấy, em nằm nhớ đến cảnh con Hồ Ly thủ d** thì không chịu được, thể là khăn giấy và gel đã chuẩn bị sẵn.

Sáng hôm sau thằng mặt mụn gọi điện rũ em cùng mọi người đi thăm Lacoste, em vẫn còn quê vụ “tra khảo quần sịp” nên từ chối, nói là bận đi học.
Trưa hôm ấy đi làm bình thường, Chị L thì còn giận em vụ nói chuyện thân thiết với Công Chúa, còn Công Chúa thì đang rửa ly. Nhìn Công Chúa rửa ly mà em nhớ đến lần Công Chúa chạy ra ôm em vì con thằn lằn bò lên người…Em ngồi ngắm Công Chúa mãi, nhìn cái tóc đuôi ngựa, nhìn bộ ngực phập phồng…Em chợt tưởng tượng đến cảnh Công Chúa ngồi thủ d** giống con Hồ Ly, nghĩ đến mà nóng hết cả người.

Đã lâu rồi em và chị L không vụng trộm nữa, kể từ ngày em nghỉ ca tối thì chỉ hay giận hờn vu vơ lắm, hở tý là giận, hiện đang giận em vì việc nói chuyện thân mật với Công Chúa. Em bắt đầu nghĩ đến gia đình chỉ, chồng con của chỉ, nếu lỡ mà việc vụng trộm bị lộ ra thì gia đình chỉ tan nát mất, chỉ yêu chồng con lắm, và cũng yêu em nữa, em nghĩ đến mà lo, em sợ rồi vì em mà gia đình nhỏ bé của chỉ sẽ banh chành, em không thích làm kẻ đốt nhà như vậy, chắc em nên sẵn dịp này ngừng vụng trộm với chỉ, tất cả cũng vì tốt cho chỉ thôi.

Lúc đó khoảng 5h chiều, còn một tiếng nữa là em hết ca rồi. Đang ngồi đọc báo thì có khách vào…
- Thầy ơi!
Em giật mình, nhìn ra cửa, con Hồ Ly xuất hiện, nó lần mò đến đây để gặp em chăng. Chị L, Công Chúa, hai mặt lừa đều nhìn về phía Hồ Ly. Em ngớ người ra, lấp bấp
- Ủ…Ủa! đi đâu đây?
- Đi uống café chứ đi đâu.
Nó liền chạy đến chỗ em rồi ngồi xuống. Chị L nhìn nó chằm chằm, còn Công Chúa liền đến tiếp nó:
- Em uống gì?
- Cho em một ly Bạch-Sữu (Café sữa nhiều sữa)
Rồi Công Chúa lại hỏi nó:
- Em quen anh N hả?
Con Hồ Ly nhìn sang em
- Anh N là bạn trai em mà! Hi hi

Chapter 24: Hồ Ly tấn công

Em ngớ người luôn mấy thím ạ, nó nói mà tỉnh như thật vậy. Nó nói to lắm, cả quán đều có thể nghe được, em chỉ biết nhìn Công Chúa rồi quay sang nhìn chị L mà không biết nói gì cả, cũng tại con Hồ Ly đang rất là hớn hở, em lại sợ sẽ làm nó quê với mọi người nên không dám mở miệng bát bỏ. Chị L từ quầy nhìn em mỉm cười hỏi:
- Bạn gái em hả N?
Chị L hỏi mà cặp mắt nhìn kinh sợ lắm mấy thím ợ, như muốn ăn tươi nuốt sống em vậy. Công Chúa nhìn em cười rồi vào pha Café, em thì xoắn cả trứng cút lên không biết trả lời chị L thế nào thì con Hồ Ly đáp:
- Hi hi em giỡn thôi chị, anh N là thầy dạy võ của em.
Em như từ địa ngục trở về mấy thím ạ, em thở phào một cái thật mạnh rồi nhìn chị L cười
- Học trò của em!
Chị L chả nói gì, nhìn em chằm chằm rồi mở laptop chơi. Em quay sang con Hồ Ly.
- Sao kiếm được chỗ thầy làm hay vậy?
- Dzậy mới hay!
Lại cái giọng điệu đó. Con Hồ Ly lúc mặc đồ thường nhìn dễ thương lắm mấy thím ợ, hôm ấy nó xõa tóc, mái tóc dài chấm ngang vai, cái mái thì cột lên càng làm gương mặt nó càng sáng và đẹp hơn rất nhiều, hai con mắt to và long lanh vẫn khiến em ngất ngây, nó mặc áo tay dài, lưng đeo balo, ởduới thì quần short jeans, để lộ cặp đùi láng mịn và săn chắc. Đoạn rồi nó hỏi:
- Cái chị trên quầy là ai vậy thầy?
- Chị L, quản lý của thầy đấy!
- Chỉ đẹp quá thầy ha! Chắc thầy mê chỉ lắm?
Em nhột cả người
- Làm gì có, chỉ có chồng rồi.
- Vậy còn chị xinh xinh hồi nãy đem menu ra là ai?
- Chị P, nhân viên giống thầy.
- Chị P cũng xinh nữa, chắc thầy mê chị P lắm!
- Bậy bạ!
Rồi nó cười toe toét lên. Em cũng chỉ ngồi thừ ra đó mà cho nó châm chọc. Rồi nó làm mặt tội nghiệp
- Chút sẵn thầy chở em đi tập luôn nha thầy!
- Chứ em lên đây bằng gì?
- Bạn em chở lên.
- Thế tý kêu nó chở đi luôn.
- Nó bận rồi, tý thầy cũng lên dạy mà, sẵn chở em đi luôn đi thầy…
Em sợ tý chở nó đi thì chị L thấy lại phiền nên cứ chần chừ…
- Đi mà thầy……..Đi mà……..
Nó ôm lấy tay lay lay rồi nhõng nhẽo đòi em chở đi mãi, cả quán ai cũng nhìn, chị L bây giờ có vẻ giận lắm rồi mấy thím ợ, mặt chỉ hầm hầm ghê lắm. Công Chúa cũng nhìn em, em sợ Công Chúa hiểu lầm lắm, nên ráng rút tay về nhưng con Hồ Ly lại níu lại rồi năn nỉ tiếp…Đoạn rồi em đành phải đồng ý, nó mừng lắm.
- Yeahhhh! Yêu thầy nhứt!
Đệt! lúc đó em khó xử lắm, nó cứ quấn lấy em đùa giỡn….Đoạn em vào quầy lấy trà đá cho nó, chị L nói châm chọc em:
- Xướng quá ha! Toàn chơi dzới mấy em gái dễ thương…
- Có đâu chị…
Em gãi đầu, biết chị L giận thật rồi nên lủi thủi đem trà ra nhanh để tránh mặt.
Ở chơi được khoảng 30 phút thì con Hồ Ly hối.
- Thầy ơi đi thôi.
Em vào lấy balo rồi dẫn nó ra cửa, nó quay vào chào mọi người:
- Thưa chị L em về, chị P em về!
- Bye em! – Công Chúa đáp lại
Chị L chả nói gì. Em nói đỡ
- Em chở bé này lên lớp luôn…
- Thì đi đi!
Đoạn rồi em chở Hồ Ly đi, nó còn đem theo sẵn nón bảo hiểm trong balo. Thế là em lại một lần nữa cùng Hồ Ly vi vu trên chiếc 67 huyền thoại.
- Thầy ơi! Hay thầy chở em đi tập luôn nha.
- Cái gì?
- Thì chiều chiều bạn chở em ghé quán rồi thầy chở em đi tập, tối chở em về.
- Vậy chi cho cực vậy, em tự đi cho tiện.
- Hong! đi dzới thầy mới dzui!
Rồi nó ôm hông em.
- Ờm……………
- Đi mà thầyyyyyyyyyyyyyyy
Nó làm mình làm mẫy quá nên em đành chịu. Nó mừng ra mặt, còn ôm em thật chặt nữa. Em cũng công nhận trong thời gian đó em được nhiều gái thích lắm, lúc ấy ở trường còn có một con tỏ tình với em nữa, nhưng vì nhan sắc của nó không bì được với 4 baby kia, và em cũng không hứng thú với nó nên khỏi kể cho mấy thím nghe làm gì.
Trở lại với Hồ Ly, nó ngày càng tỏ ra tự nhiên và thân thiện với em, tính cách nó rất mạnh dạng và thẳng thắn, ngồi trên xe mà cứ lấy tay sờ ngực, sờ bụng em mãi.
- Bụng thầy cứng quá thầy!
- Muốn coi chỗ cứng hơn không?
Em trêu nó, nó liền đánh vào lưng em liên hồi
- Thầy bậy quá à!!!!
Em với nó đùa vui trên xe, cứ như cặp tình nhân vậy. Vi vu một hồi thì đến võ đường. Khi đến nơi em mới nhận ra một sự thật đau lòng, nếu chở nó đi chung như vậy thì không thể rình trộm nó thay đồ được nữa. Em đau lòng lắm, rồi gửi xe, cùng nó vào lớp. Nó vào thay đồ trước, em tự hỏi không biết hôm nay nó có thủ d** không. Khoảng 5 phút sau nó ra, chắc là không thủ d** rồi. Đoạn rồi em vào trong thay đồ rồi ra dạy.

Thế là kể từ hôm ấy, con Hồ Ly cứ 5h30 là đến quán rồi cùng em đi tập, chị L ngày càng gắt gỏng với em vì nghĩ em đang hẹn hò với Hồ Ly, còn Công Chúa thấy em ngày nào cũng cùng Hồ Ly chở nhau đi thì cũng lạnh nhạt với em hẵn. Càng ngày quán càng đông khách, nhất là ca chiều, nếu có thêm Lacoste thì cũng đỡ.

Em với Hồ Ly ngày một thân thiết hơn, tuy không chính thức bồ bịch nhưng người ngoài nhìn vào sẽ thấy như tụi em đang quen nhau.

Tối hôm ấy, như thường lệ, em chở Hồ Ly về nhà, nó xuống xe
- Thầy về nha!
Em vòng đầu xe lại, chuẩn bị nổ máy.
- Dzô nhà em chơi hong thầy?

Chapter 25: Chị Quản Lý Dễ Thương, Cá Sấu, Công Chúa và Hồ Ly.

Em có nghe nhầm không? Nó mời em vô nhà chơi…Em bắt đầu nghĩ đến tình huống “xấu nhất” khi em vào, em đắn đo, nhục dục trong em bắt đầu trỗi dậy.
- Thầy ơi!
Em giả nai
- Sao, em nói gì?
- Thầy…vô nhà em chơi hong?
Em lại đắn đo, em bắt đầu nghĩ đến chị L, Công Chúa và Lacoste. Thiết nghĩ chị L thì có chồng rồi, Công Chúa và Lacoste vẫn chưa rõ ràng tình cảm với em, em hoàn toàn tự do, em có quyền làm việc này. Bản chất đàn ông đã lên tiếng, em quyết định:
- Ừ cũng được! Vào nghĩ tí rồi về…
- Dắt xe vô nhà đi thầy!
Nó mở cửa, em từ từ dắt chiếc 67 huyền thoại vào, gạc chống, cởi mũ bảo hiểm treo lên. Em và Hồ Ly cởi giày rồi vào trong nhà, căn nhà khá rộng, tiện nghi và…yên lặng.
- Ba mẹ em đâu?
- Ba mẹ em đi đám cưới rồi, 12h khuya mới về.
Lạy chúa, chỉ mình em và nó ở nhà thôi, em linh cảm tình huống “xấu” có tỉ lệ xảy ra khá cao. Em ngồi xuống cái ghế Salon trước sảnh, Hồ Ly thì xuống bếp. Ngồi trên ghế mà em bồi hồi, rạo rực, rồi tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì?

Hồ Ly từ bếp đi lên, nó đem bánh trái và nước cam ngọt đãi em. Nó để đồ lên bàn rồi ngồi phịch xuống sát bên em, đi tập về mà nó không tắm, mùi hôi trên cơ thển nó tỏa ra xung quanh em, mùi hôi của con gái làm em kích thích lắm mấy thím ợ.
- Thầy ăn bánh đi thầy!
Em ầm ừ rồi bóc bánh ăn.
- Thầy! Sao thầy ít nói vậy, lúc nào cũng lạnh lùng.
- T..Thì tính thầy vậy mà!
- Mặt thầy lúc nào cũng lạnh như băng vậy đó.
- Vậy hả?
- Em thích con trai lạnh lùng giống thầy lắm.
Nghe nó nói thế em lại rạo rực hơn.
- Sao vậy?
- Con trai mà nói nhiều giống đàn bà lắm, im im lạnh lùng giống thầy mới men.
Em lại được khen rồi, nghe mà thích lắm mấy thím ợ.
- Dưới này nóng quá, hay lên phòng em chơi đi, có máy lạnh.
Ối giồi ôi! Tim em lúc ấy như ngừng đập, nó rũ em lên phòng chơi. Theo bản năng của một thằng đàn ông, em đáp:
- Ừ……cũng được!
Rồi cả hai lên lầu, em bước từng bước lên cầu thang mà lòng bồi hồi, tim em bắt đầu đập loạn nhịp, em hít một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh. Đi lên đến lầu hai, có một căn phòng, Hồ Ly vừa mở cửa thì mộ mùi hương thơm ngất ngây xộc vào mũi em, em hít lấy hít để, phòng con gái lúc nào cũng có mùi thơm như thế thì phải. Hồ Ly bước vào trước, ngồi phịch xuống giường, với tay lấy remote máy lạnh bấm, em thì vẫn còn đứng ngoài cửa.
- Dzô chơi thầy! có máy lạnh mát lắm.
Hic, dù có mát cỡ nào cũng không xoa dịu được cái nóng rạo rực trong người em lúc này đâu.
- Dzô đi thầy!
Em chậm rãi bước vào phòng
- Ngồi đây êm nè thầy!
Nó đập tay vào giường ra hiệu cho em vào ngồi. Em chậm rãi đi đến cái giường, ngồi xuống cạnh nó.
- Thầy thấy phòng em đẹp không?
- Ờ…Đ…Đẹp!
- Thầy xem hình em hồi nhỏ không?
- Ừ…cũng được!
Nó liền đứng dậy, đi đến bàn học lấy cuốn Album. Em thấy lạ, sao nó còn chưa “hành động”, cứ kéo dài thời gian, hay nó không có “ý” đó, không thể nào, em nghĩ nó khá “dăm”, chính mắt em thấy nó thủ d** mà. Em bắt đầu rối trí. Nó mang Album đến rồi cả hai cùng xem. Mùi cơ thể nó làm em muốn mất tự chủ, lúc này em chỉ muốn đè nó xuống và…nhưng em vẫn chưa dám manh động…
Em bắt đầu băn khoăn, nó rũ em vào nhà, rồi rũ lên phòng, rồi lại lấy hình ra xem, không lẽ nó rũ em vào nhà chỉ để vậy thôi sao, hay là nó muốn em chủ động, đúng rồi! con gái luôn muốn con trai chủ động trước. Em hít một hơi thật sâu…
- T !
- Sao thầy?
Hai ánh mắt nhìn nhau, gương mặt Hồ Ly nhìn gần thật đẹp, em chỉ muốn hôn ngay vào bờ môi ấy… Nó nhìn em đắm đuối rồi lại hỏi
- Sao thầy?
-K..Không! không có gì!
Không khí bắt đầu yên lặng đi, chỉ còn tiếng ù ù của máy lạnh, em cảm nhận được hơi thở của nó, cảm nhận được nhịp tim của nó, em vẫn ngồi im, chưa dám manh động.
- Thầy!
Nó vừa dứt lời thì ôm lấy em, rồi kề môi vào môi em, nó hôn ngày càng mạnh bạo, môi em ướt đẫm…Em ôm lại, đè nó ngã xuống giường rồi nằm lên người nó hôn lấy hôn để. Cảm giác đê mê lắm, tiếng nhóp nhép, hơi thở gấp, bờ môi ướt át, cảm giác mềm mại của hai cơ thể chạm vào nhau…Bỗng có tiếng điện thoại reo, con Hồ Ly dừng lại, lấy điện thoại túi ra.
- Mẹ em gọi.
Cả hai ngồi dậy, Hồ Ly bắt máy, tiếng điện thoại khá to, phòng thì im lặng nên em có thể nghe hết cuộc đối thoại.
- Alo! Con nghe nè mẹ.
- T hả con, ba mẹ đang trên đường về, con có muốn ăn gì không mẹ mua?
- T…Thôi con ăn rồi, khi nào mẹ về?
- Mẹ đang về đây, gần về rồi.
Em nghe đến đó thì xoắn cả tờ rym…
- Mẹ ghé mua dùm con tô phở đi, tự nhiên con thèm phở.
- Ừ! Mẹ biết rồi, thôi mẹ cúp máy nhé!
- Dạ!
Hồ Ly cúp máy, nó vội bảo em:
- Ba mẹ em sắp về rồi!
- Ừ! Thôi anh về.
Đoạn rồi nó tiễn em ra cửa.
- Bye thầy!
- Bye em!
Em nổ máy, chạy đi. Đi được một đoạn, em nhìn vào kính chiếu hậu, Hồ Ly vẫn đứng đó trông em rồi từ từ khuất đi.

Đêm đó, em nhớ mãi ánh mắt ấy, nụ hôn ấy, mùi hương ấy…Em đã yêu Hồ Ly rồi chăng? Rồi chợt em có tín nhắn:
‘Em iu thay’
Hồ Ly nhắn, nó tỏ tình với em? Em không biết có nên nhắn lại hay không, em băn khoăn một hồi thì quyết định không nhắn lại, em chưa sẵn sang để yêu lúc này.

Hôm sau, như thường lệ, dậy sớm tập thể dục, đi học, ăn trưa, ngủ trưa rồi đi làm. Trên chiếc 67 huyền thoại, em vi vu trên đường, ánh nắng chói chang, dòng người tấp nập, em quẹo vào con hẻm quen thuộc, đến trước quán, em dựng xe, gác chống, bước vào quán…

Vừa vào đến cửa, đập vào mắt em là cô bé pha café lạnh lùng hôm nào, Lacoste đã trở lại, nó nhìn em rồi cười thẹn. Em nhìn xung quanh, chị L đang xem sổ sách, Công Chúa cùng hai mặt ngựa dọn bàn, Lacoste đang ở quầy pha café. Những ký ức tươi đẹp của ngày xưa dần trở lại trong em, em sẽ lại cùng 3 thiên thần bé nhỏ làm việc trong quán mỗi ngày. Chợt em nghe:
- THẦY!

Em giật mình quay người lại. Em bàng hoàng, ngỡ ngàng, kinh hoàng…Con Hồ Ly đang hớn hở bước vào trong bộ đồng phục của quán.

Chapter 26: Giận cá chém thớt

Con Hồ Ly làm gì ở đây, sao nó lại mặc đồng phục quán, nó vào làm?
- Chào thầy!
- E..Em vào làm luôn hả?
- Hong được hả? Sáng nay em mới lên gặp anh K chủ tiệm, em vừa xin làm là ảnh đồng ý ngay, he he!
Cha già K dạo gần đây đi kiếm thêm nhân viên nữ mà không có ai xinh xắn vừa ý ổng cả, được con Hồ Ly đến xin việc chẳng khác gì mỡ dâng miệng mèo. Con Hồ Ly mặc đồng phục nhìn xinh gớm, nó dáng thể thao, nhìn tướng tá ngon hơn hẵn 3 baby kia. Đoạn rồi nó vào gặp chị L bàn giao công việc. Lúc trước, em và Công Chúa mới vào cũng đến gặp chỉ, chỉ vui vẻ giới thiệu công việc, nhưng con Hồ Ly thì không được chỉ chào đón lắm, chỉ có vẻ không ưa nó. Bỗng Công Chúa đến trêu em:
- Sướng nha! Có bạn gái đi làm chung luôn…
Em vội phủ nhận
- Con nhỏ đó chỉ là học trò của anh thôi.
- Học trò gì mà kè kè bên thầy suốt…
- Ờ… thì nó đi làm kiếm thêm tiền tiêu vặt đó mà, thầy trò làm chung cũng vui.
- Hai thầy trò yêu nhau dữ, đi làm có nhau, đi học có nhau.
- Anh đã nói là không có gì với nó hết mà!
- Ai biết được?
Rồi Công Chúa quay lại làm việc, em thì cũng tranh thủ xuống bếp rửa ly. Đi qua cái quầy, em chợt thấy Lacoste đang pha cafe, nó đã bình phục hẵn, có vẻ ốm đi, em vẫn còn ngại cái vụ “quần sịp” với nó nên hai người nhìn nhau cười rồi thôi. Em vào bếp thì thấy Hồ Ly đang loay hoay rửa ly, vụ hôn nhau hôm qua làm em cũng hơi ngượng nên định ra ngoài làm việc khác.
- Thầy chỉ em rửa với!
Nó nói thế em đành trở vào, em chỉ nó cách rửa, hai thầy trò loay hoay với dưới beeso. Nó thẹn thùng nói:
- Nhìn thầy im im vậy…mà hôn giỏi dữ…chắc thầy hôn nhiều người lắm rồi đúng hong?
Nó làm em ngại đỏ cả mặt…em chẳng nói gì, nó cũng không nói gì thêm. Một bầu không khí im lặng bắt đầu. Chợt chị L vào bếp
- N, ra ngoài tiếp khách đi, để đó con T rửa được rồi!
Chỉ có vẻ không muốn cho em với Hồ Ly gần nhau, đoạn rồi em ra ngoài, Hồ Ly ở lại tiếp tục rửa ly.
Hôm ấy khách đông, nhưng nhờ có thêm Hồ Ly và Lacoste nên năng suất cũng hiệu quả hơn. Thế là đội hình của quán cho ca chiều gồm 6 nhân viên và 1 quản lý.

Sáu giờ chiều hôm ấy, em chào mọi người rồi cùng Hồ Ly lên 67 huyền thoại thẳng tiến đến võ đường. Buổi tập hôm ấy cũng không có gì đặc biệt, tập xong rồi chở nó về như thường lệ, ba mẹ nó thường xuyên có nhà buổi tối nên nó không mời em vào nhà nữa.

Con Hồ Ly cứ quấn quýt bên em từ trưa đến tối, khiến cả quán café và võ đường đều nghĩ em đang hẹn hò cùng nó, em không thích như vậy, em thực sự chưa muốn yêu lúc này, em vẫn còn đang do dự giữa Lacoste, Công Chúa và cả Hồ Ly nữa…Nhưng con Hồ Ly cứ mãi như thế khiến em khó chịu lắm, em sợ Lacoste và Công Chúa hiểu lầm, còn chị L thì em nghĩ nên dừng lại vì hạnh phúc cho gia đình chỉ. Các thím nghĩ em sướng vì có 4 baby xinh xắn ở cạnh? Không, rất khó chịu và gò bó các thím ạ, thân thiết với người này thì sẽ mất lòng với người kia…

Tính đến lúc thời điểm này trong truyện thì em đã làm ở quán được 5 tháng rồi, không dài nhưng cũng không phải là quá ngắn, trong 5 tháng ấy đã thay đổi cả sinh hoạt hằng ngày cũng như đời sống sinh lý của em, mỗi ngày lại là một bất ngờ, mỗi ngày lại thêm một kỷ niệm. Em đã từng ước khoảng thời gian ấy sẽ kéo dài mãi mãi…

Hôm ấy là ngày 08 tháng 11 năm 2011, một ngày căng thẳng của em, sáng hôm ấy em gây lộn với bố ầm cả nhà, bố em có vợ bé, em đã chửi lộn với ổng rất lớn, suýt đánh nhau. Đến trưa em đi làm, trong lòng vẫn còn bực dọc, phóng xe như điên trên đường.
Đến quán, em hầm hầm bước vào, hôm ấy em rất cọc cằn, thằng nốt ruồi trêu em cặp bồ với học trò thì liền bị em chửi thẳng vào mặt mà teo hết cả tờ rym…Chị L, Công Chúa và Lacoste không ai dám đến gần em luôn. Một hồi sau thì bạn con Hồ Ly chở nó đến tiệm, nó hớn hở cầm một hộp quà trên tay, tung tăng mở cửa vào quán. Nó chạy đến ôm chằm lấy em.
- “Anh iu” ơi! anh biết hôm nay ngày gì hong?
Em đẩy nó ra, hét thẳng vào mặt nó rất lớn:
- ANH IU CÁI GÌ! ĐỪNG CÓ TỎ RA THÂN THIẾT NHƯ VẬY NỮA!
Em chửi lớn lắm mấy thím ợ, cả quán ai cũng nhìn, con Hồ Ly đứng ngớ người một hồi thì rơm rớm nước mắt.
- Người ta giỡn mà làm gì dữ vậy…
Nó bắt đầu chảy nước mắt, ném hộp quà vào người em rồi khóc òa lên chạy ra ngoài. Cả quán ai cũng nhìn em chằm chằm. Em nhặt hộp quà lên, có tấm thiệp gần đó nữa, em nhặt lên xem:
‘ Happy birthday Thầy Dzú Bự!’
Em chợt nhớ ra hôm nay là sinh nhật em. Em hối hận lắm mấy thím ợ, vì giận cá chém thớt mà em đã làm Hồ Ly tổn thương, em vội chạy ra ngoài xem thì không thấy nó đâu nữa, em hỏi bác giữ xe thì bác ấy nói nó chạy tuốt ra đường lớn rồi, em vội chạy ra đường, xe cộ tấp nập, không thấy nó đâu cả…

Em buồn bã trở vào quán, em đã bình tĩnh lại, em xin lỗi thằng nốt ruồi và mọi người vì đã nóng nảy, không ai nói gì, em lại lủi thủi vào bếp. Em mở hộp quà ra, một đôi giày Converse màu đen, đẹp lắm, còn có mấy mẫu giấy cắt hình trái tim rãi đầy trong hộp nữa. Lúc ấy em như muốn lấy súng tự bắn vào đầu cho rồi, Hồ Ly dễ thương thế, nhớ cả ngày sinh của em, tặng quà cho em…vậy mà em lại chửi nó ngay trước mặt mọi người….

Em bắt đầu khóc, khóc vì chuyện gia đình, khóc vì tình cảm Hồ Ly dành cho em, khóc vì đã làm tổn thương nó. Em lấy ly ra rửa, nước mắt cứ nhỏ xuống, hòa vào xà phòng.

Chapter 27: Ngày sinh nhật đáng nhớ

Hôm ấy là một ngày khá nặng nề, cả quán không ai đùa giỡn hay nói chuyện như mọi khi, tất cả chỉ vì em. Em gọi cho Hồ Ly thì nó đã khóa máy, em nhắn một lời xin lỗi cho nó rồi trở lại làm việc. Em cảm giác thời gian trôi chậm đi, em cảm thấy nhớ Hồ Ly, em chỉ muốn gặp nó, ôm nó thật lâu…

Cả chiều hôm ấy Hồ Ly cũng không trở lại quán, chắc nó đã về nhà. Hết ca chiều, em bỏ hộp quà vào balo chuẩn bị về. Chợt Lacoste đến bên em rồi thẹn thùng đưa em một hộp quà khác.
- Chúc anh sinh nhật vui vẻ…
Em lại một lần nữa cảm động, em cầm lấy hộp quà.
- Cám ơn em!
Rồi nó thẹn thùng cúi mặt xuống mà chạy thẳng vào quầy. Em nửa buồn, nửa vui, vui vì được hai bé tặng quà, buồn vì đã lỗ mãng. Em ra cửa và cùng 67 huyền thoại phi thẳng đến võ đường, em thầm mong sẽ gặp Hồ Ly ở đó.
Đến võ đường, gửi xe, lên lớp, không thấy Hồ Ly đâu, em thất vọng, cả tối hôm ấy tập mà không có Hồ Ly, em cảm thấy thật trống vắng, còn đâu cô bé nhí nhảnh quấn quýt bên em, còn đâu tiếng gọi “Thầy ơi!”, còn đâu nụ cười toe toét trên gương mặt đáng yêu ấy. Tối hôm ấy em về một mình mà đi lộn về hướng nhà Hồ Ly…

Về đến nhà, em gọi lại cho Hồ Ly một lần nữa nhưng vẫn khóa máy, em quăng điện thoại lên giường, ngồi phịch xuống mở balo ra, em lấy hộp quà của Lacoste ra xem, cái hộp được bọc rất dễ thương, có cái nơ nhỏ nhỏ rất xinh, nhìn mà không nở xé đi, em lấy dao rọc nhẹ nhàng, giữ lại miếng giấy bọc nguyên vẹn. Mở quà xong, bên trong là một chiếc áo khoác nỉ màu đen, ở trên áo là một tấm thiệp, em mở ra đọc:
“ Chúc anh sinh nhật vui vẻ! em không biết anh thích gì nữa, sắp Noel rồi nên em mua tặng anh cái áo khoác này để anh giữ ấm, mong là anh sẽ thích. Em cám ơn anh vì tất cả những gì anh làm cho em, anh là người đầu tiên ở quán để ý đến em, trò chuyện cùng em, chở em đi làm, chữa bệnh cho em và còn cứu mạng em nữa…Đã từ lâu rồi em muốn bày tỏ tình cảm với anh nhưng không đủ can đảm, anh biết em nhút nhát mà, hi hi, anh là người con trai đầu tiên em thật sự thích. Anh tuy ít nói, ít cười nhưng bên trong rất tốt bụng và biết quan tâm đến người khác, tuy nhiên cũng có một số tật xấu và khó hiểu, hi hi. Chúc anh sức khỏe và thành công trong cuốc sống – B.N”

Lacoste đã chính thức thổ lộ với em, ở ngoài nó ít nói, nhút nhát, thế mà bên trong lại tình cảm và tâm lý như thế…Đầu óc em lại quay cuồng, Chị L và 2 baby đã thổ lộ tình cảm với em, em tự hỏi không biết Công Chúa có tình cảm với em không…? Tối ấy em ngủ khá sớm, 9h30 đã lên giường, ôm đôi giầy của Hồ Ly và cái áo khoác của Lacoste mà ngủ.
Lúc ấy khoảng 10h30, em đang ngủ ngon thì điện thoại reo inh ỏi, em giật mình tỉnh giấc, chị L gọi:
- Em nghe nè chị!
- N hả, em đến quán gặp chị được không?
- E…Em đang ngủ! có gì…mai được không chị!
- Đi mà…!
Em thấy có điềm, với lại chỉ nài nĩ dữ quá nên em đành phải đồng ý:
- Dạ! khoảng 15 phút nữa em tới liền.
Em dậy thay đồ, khoác luôn cái áo Lacoste tặng lên người rồi cùng 67 huyền thoại chạy đến quán.
Em dừng xe tại quán, mọi người đã về hết, chỉ còn chị L đang ngồi bê trong uống café, em mở cửa vào quán.
- Có gì không chị?
- Ngồi xuống đây với chị!
Em bước đến ghế salon rồi ngồi kế chị L. Chị L lấy ra một cái vòng chuỗi hạt bằng đá cẩm thạch rất đẹp đưa em:
- Tặng em nè! Sinh nhật vui vẻ!
- Cám ơn chị!
- Đeo cái vòng này vào may mắn lắm đó.
- Dạ!
Rồi chỉ cầm tay em mà đeo chiếc vòng vào.
- Em thích không?
- Dạ thích!
Em với chỉ im lặng một hồi
- Vậy là em với con bé T không phải bộ bịch hả?
Em vội trả lời:
- Dạ! Em với nó chỉ là thầy trò bình thường, quý mến nhau thôi chứ không có gì hết!
Đoạn rồi chị L ngồi xích lại em, em thì cứ vờ ngắm chiếc vòng.
- Chị nhớ em lắm…
Em nghe thấy liền nổi da gà, em chẳng thốt lên được lời nào.
- Chị cứ tưởng em thích con bé T đó…mà bỏ rơi chị…
- E…Em đâu có…
Mùi hương của chị L làm em nhớ lại những phút giây mặn nồng hôm nào, nhìn chị L mà cảm giác rạo rực lan tỏa khắp cơ thể em, chị L kề sát mặt vào em, một tay để lên “thằng nhỏ” rồi xoa xoa, em cứ ngồi im cho chỉ xoa, rồi em bắt đầu “chào cờ”, chị L liền hôn em, vừa hôn vừa xoa xoa, lúc đó em bắt đầu tê tái, rồi chỉ cầm tay em mà cho vào váy…Em liền dừng hôn
- Sao vậy em?
- Chị ơi…! Hay là mình đừng thế này nữa, chị có chồng rồi mà…
- Ùm! Chị biết rồi, thôi lần này là lần cuối ha…
Nói xong chỉ tiếp tục hôn, liếm láp em rồi từ từ kéo khóa quần em và…Em xin được phép không kể chi tiết.
Đêm hôm ấy là đêm tuyệt vời nhất mà em từng trãi qua…Một ngày sinh nhật khó quên.

Hôm sau đi làm, em mang đôi Converse của Hồ Ly, khoác áo nỉ của Lacoste và đeo vòng cẩm thạch của chị L. Em đến quán, chị L đã vui vẻ trở lại, Hồ Ly vẫn chưa và chắc sẽ không đến, Lacoste thì cứ cúi mặt xuống khi em nhìn nó, em đến cám ơn nó vì cái áo, nó ngượng ngùng:
- Em lựa đại thôi, anh thích không?
- Trời! Không thích thì mặc chi?
Rồi em bóp mũi nó một cái. Nó không phản ứng gì cả, chỉ cúi mặt xuống cười thẹn. Em nhìn Công Chúa đang loay hoay dọn bàn, em cứ nhìn cái tóc đuôi ngựa đó, gương mặt đó, chỉ có Công Chúa là dường như không có tình cảm đặc biệt nào dành cho em, sự hiếu thắng của thằng người đàn ông trỗi dậy, em muốn chinh phục Công Chúa!

Rồi gần một tuần trôi qua kể từ ngày em nạt con Hồ Ly, nó không đến quán nữa, cũng không đến võ đường, em gọi điện thì không bắt máy.

Còn 1 tháng nữa là đến Noel, anh K lại cho người đến tu sữa quán cho hợp với không khí noel, cả quán được nghỉ 3 ngày. Hôm ấy cũng là chủ nhật, lớp võ cũng nghỉ, em thì đang chán chường ở nhà. Chiều hôm ấy em đang nằm trên giường xem TV, chợt thấy trên tường có con thằn lằn, em nhìn nó lại nhớ đến Công Chúa, em nghĩ đến việc rũ Công Chúa đi coi phim. Nói là làm liền, em lấy điện thoại, vào danh bạ, dò đến số Công Chúa. Em chưa dám gọi, không biết Công Chúa có đồng ý không? Em hít một hơi thật sâu rồi ấn Gọi.

Tút tút tút…
- Alo?

Chapter 28: Bất cẩn

Công Chúa bắt máy, em hơi lúng túng.
- À, ờ…Anh N đây, tối nay em rãnh không?
Nó im lặng một hồi
- Rãnh, có gì không anh?
Em hít một hơi thật sâu rồi bình tĩnh hỏi:
- À! Tối nay anh định đi xem phim, mà xem một mình hơi chán, em…em đi chung với anh nhé?
Nói xong em mới thở lại được…Công Chúa vẫn im lặng, chắc đang suy nghĩ.
- Alo?
- Ùm…Mấy giờ? Em muốn coi phim Hừng Đông.
Em mừng hết lớn mấy thím ợ, em vội đáp:
- Để anh xem.
Em liền lên PC vào web Galaxycine xem suất chiếu
- Phim ấy có suất lúc 6h tối.
- Vậy 5h30 anh qua đón em nhé!
- OK!
Đoạn rồi Công Chúa cho em địa chỉ nhà rồi gác máy. Em nằm chờ, cứ nhìn đồng hồ mãi, lúc ấy cảm giác thời gian trôi chậm vãi.
Đến 5h, em thay đồ, quần jeans đen, giày Converse, áo thun trắng, khoác áo nỉ đen bên ngoài, ngầu lắm mấy thím ợ. Thiết nghĩ chở gái đi chơi mà đi chiếc 67 thì kỳ quá, em liền lấy chiếc AirBlade của bố em đi. Thế là hôm ấy, 67 huyền thoại phải ở nhà đắp chăn.

Trên chiếc AirBlade ục ịch, em vi vu trên đường, trong lòng bồi hồi, nôn nóng. Thế Công Chúa lại là người đầu tiên đi chơi riêng với em. Rồi em dừng xe tại số nhà mà Công Chúa cung cấp, ngôi nhà nằm trên một con đường nhỏ, ít xe qua lại. Nhà cũng to, tầm 3 tầng lầu, có sân vườn. Em lấy điện thoại gọi, Công Chúa bắt máy:
- Em ra liền!
Chừng 5 phút sau, Công Chúa lon ton chạy ra mở cổng, có con chó husky màu đen trắng chạy theo sau nữa, nhìn đẹp lắm mấy thím ợ.
- Lu, đi vô!
Vậy ra con chó nhà Công Chúa cũng tên Lu giống con chó mập nhà Lacoste. Đoạn rồi Công Chúa đuổi nó vô rồi đóng cổng lại.Vẫn cột tóc đuôi ngựa, Công Chúa mặc váy ngắn, áo thun cổ rộng lệch một vai, rồi còn trang điểm nữa, nhìn mà muốn chở vào nhà nghỉ liền mấy thím ợ.
- Anh chờ lâu chưa?
- Mới đến thôi à!
Rồi Công Chúa lên xe, cả hai vi vu trên đường cùng chiếc AirBlade ục ịch. Trên xe chẳng ai nói câu nào cả, xe cứ bon bon, rồi cả hai cùng đến Galaxy Tân Bình. Chủ nhật nên rạp đông lắm, các cặp đôi tay trong tay vào xem phim rất nhiều, em xếp hàng mãi mới mua được vé, các ghế giữa đều hết sạch, chỉ còn những ghế hàng đầu và hàng cuối, rồi em chọn hai ghế hàng cuối, thà coi xa một tý còn hơn ngước cổ lên xem.
Đoạn rồi em và Công Chúa vào rạp, cả rạp kín cả người, đúng là chủ nhật có khác. Kế bên em và Công Chúa là một cặp khác. Thực sự em chả hứng thú với cái phim Hừng Đông ấy, Công Chúa thì lại thích, mục đích của em chỉ là để cưa Công Chúa thôi.
Ngồi kế Công Chúa, mùi thơm cứ thoáng qua mũi em, em lo nghĩ bậy mà quên cả xem phim. Trên phim có mấy đoạn chúng nó hôn nhau rồi fap nhau nữa, em xem mà cứ tưởng tượng ra cảnh giường chiếu cùng Công Chúa. Bộ phim lãng nhách, thế mà Công Chúa thích lắm. Cặp đôi cạnh em chúng nó cứ hôn nhau thắm thiết, làm em thèm thuồng. Em dự ra về sẽ chở Công Chúa đi công viên chơi rồi đợi thời cơ mà “hành động”.
Xem phim xong, em hỏi Công Chúa:
- Em muốn đi đâu chơi nữa không?
Công Chúa nhìn đồng hồ, lúc ấy khoảng 8h tối.
- Đi đâu là đi đâu?
- Đi công viên chơi ha!
Công Chúa gật đầu, em bất ngờ lắm, rũ đi coi phim cũng đi, đi công viên cũng đi, không lẽ Công Chúa cũng có cảm tình với em chăng?
Đoạn rồi em chở Công Chúa tới công viên Lê Thị Riêng chơi. Em mua đồ ăn vặt cho Công Chúa ăn, Công Chúa ăn nhiều lắm. Đoạn em thấy có khu “Ngôi Nhà Ma”, thế là em rũ Công Chúa vào.
- Em không vô đâu! Sợ lắm!
- Có gì đâu mà sợ, vô cho biết!
Em dụ mãi thì Công Chúa mới chịu. Quả như em dự kiến, vào trỏng, Công Chúa sợ xanh cả mặt, ôm em cứng ngắt mà đi, ngực Công Chúa mềm mại lắm, em cũng thừa cơ hội mà ôm Công Chúa, Công Chúa thì cứ la hét rồi ôm em không ngừng.
Ra khỏi nhà ma, Công Chúa sợ mà khóc luôn, khóc như con nít ấy mấy thím ợ . Em dỗ mãi không nín, rồi em nắm tay Công Chúa dẫn vào khu thiếu nhi, chơi trò tô tượng, đến đó có nhạc thiếu nhi vui vẻ thì Công Chúa mới nín.
Hai con mắt sưng vù, Công Chúa ngồi tô tượng hình con cá heo với em, vẫn còn sợ nên Công Chúa ngồi sát em mà tô. Em trêu:
- Sao em nhát quá vậy?
- Tại anh kêu em vô đó, tối nay mà em ngủ không được đi!
Trời bắt đầu lạnh, em ga lăng cởi áo khoác cho Công Chúa mặc. Tô xong con cá heo, em bỏ vào bọc rồi mang đi. Em với Công Chúa đi dạo xung quanh rồi ngồi ghế đá nghỉ chân. Công Chúa hỏi em:
- Sao hôm nay anh lại rũ em đi chơi vây?
- T…Thì anh thấy em dễ thương…
Công Chúa nghe em khen dễ thương thì có vẻ ngại.
- Dễ thương…mà thương hổng dễ đâu!
- Ai thương?
- Ai biết! vô duyên!
Đoạn rồi có một đôi ngồi trên đồi hôn nhau, cả em và Công Chúa đều nhìn thấy, cả hai ngượng đỏ cả mặt. Công Chúa e thẹn hỏi em:
- Hôm đó…sao anh…lại hôn em?
Em lúng tung, không biết trả lời sao nữa, tật em lúc lúng túng lại nói bừa ra:
- T…Tại, t…tại nhìn em dễ thương quá!
- Anh…có muốn hôn lại không?
Em lại bất ngờ nữa, có lẽ không gian lãng mạn ở đây làm Công Chúa siêu lòng? Em quay lại nhìn Công Chúa, Công Chúa ngước lên nhìn em, không ai nói gì, em kề môi vào môi Công Chúa, đôi môi mềm mại ấy làm cả người em tê tái, Công Chúa không tát em nữa, mà ngồi yên cho em hôn, rồi môi Công Chúa bắt đầu cử động, hai bờ môi bắt đầu hé ra, lưỡi hai người chạm vào nhau một cách chậm rãi, nhẹ nhàng. Em với Công Chúa đắm chìm vào những chiếc hôn ngọt ngào… Công Chúa hôn đáng yêu lắm, không mạnh bạo như chị L, cũng không gấp gáp như con Hồ Ly. Đoạn rồi cả hai dừng hôn, em và Công Chúa dường như đã hiểu tình cảm của nhau, Công Chúa e thẹn rồi nói em:
- T…Trễ rồi, mình về đi anh!

Trên chiếc AirBlade ục ịch, Công Chúa ôm lấy hông em mà ngủ, em phải giữ tay Công Chúa ở bụng để khỏi ngã. Về đến nhà, tỉnh giấc, em đỡ Công Chúa xuống xe.
- Anh về nhé!
Công Chúa gật đầu nhẹ, em nhẹ nhàng ôm lấy Công Chúa rồi hôn nhẹ lên má.
- Chúc em ngủ ngon!
Em lên xe và phóng đi, nhìn vào gương chiếu hậu, Công Chúa vẫn đứng đấy trông em…
Em về nhà mà lòng phấn khởi, nằm trên giường mà cảm giác ấy cứ còn mãi trên môi. Em ngủ đi lúc nào không hay.

Sáng hôm sau đi học, anh K gọi điện báo là hôm nay lên làm luôn, quán trang trí nhanh hơn dự kiến. Thế là trưa hôm ấy, em về ăn cơm, ngủ trưa rồi 1h15 dậy thay đồ đi làm, lúc thay đồ em cảm thấy thiếu thiếu cái gì ấy nhưng cứ nghĩ đến Công Chúa nên cũng gạt đi.
Trên 67 huyền thoại, em phi thẳng đến quán. Em rất phấn khởi, em muốn đến thật nhanh để gặp Công Chúa…Đến quán, em bước vào, Công Chúa đang ở quầy cùng Lacoste, vừa thấy em Công Chúa liền gọi em vào rồi loay hoay lấy cái gì đó từ túi xách ra.
- Hôm qua anh quên nè!
Đệt! Là cái áo khoác nỉ của em , của Lacoste tặng em. Em quay sang Lacoste, nó đang nhìn chằm chằm vào cái áo…

Chapter 29: Quyết tâm giảng hòa!

Em đứng như trời trồng, em không nghĩ ra được một lý do nào để ngụy biện cả, tim em như ngừng đập, Lacoste cứ nhìn mãi vào cái áo…
- Anh N! Áo của anh nè!
Em giật mình, vội cầm cái áo. Lacoste liền hỏi:
- Hôm qua anh chị đi chơi à?
Công Chúa hớn hở đáp:
- Uhm, hôm qua anh chị đi xem phim, phim Hừng Đông hay lắm, em coi chưa?
Lacoste buồn bã đáp:
- Dạ chưa! Để rãnh em đi coi thử…
Rồi nó lủi thủi vào bếp. Không gian xung quanh em như tối sầm lại, nó vừa mới viết thiệp bày tỏ với em thì em đã làm nó tan nát trái tim rồi, em đứng thừ ra đấy, em không lường trước được việc này, một phút bất cẩn và đãng trí đã làm bại hoại hình ảnh của em trong mắt Lacoste. Em thấy khó thở lắm, em chỉ ước gì thời gian quay trở lại…

Khoảng tầm 3h chiều, chị L chở Công Chúa đi mua sữa, trong quán chỉ còn lại em, Lacoste và hai thằng lựu đạn. Lúc này Lacoste đang ở trong bếp loay hoay làm cái gì đó, em lấy hết dung khí đi vào nhằm kiểm tra xem nó có giận dỗi gì không. Em vào bếp, Lacoste ngước lên nhìn em, rồi nó nhìn em hoài luôn, em lúng túng, nó bắt đầu rưng rưng nước mắt:
- Anh thích chị P hả?
- A..Anh đâu có!
- Vậy sao anh đi coi phim với chỉ?
- À….ờ..t…tại vì…
Nó bắt đầu rưng rưng, hai dòng lệ lăn dài trên má.
- Tại vì chỉ…đẹp, hức, nhà giàu. sành. điệu. chứ gì, hức…
- Không phải…
- Còn. em. hức. nhà nghèo. xấu. xí nên. anh. khinh. không. thèm rũ. chứ gì. Hức
Rồi nó bắt đầu khóc thành tiếng, Hai thằng mặt ngựa nhiều chuyện nhìn vào.
- Hu…..hu…..hu….!
- Không phải mà, anh xin lỗi.
- Em….nhà…nghèo…..sao mà…xứng…với..anh…được!
- Anh xin lỗi mà!
Em nhìn nó khóc mà đau lòng lắm, nhìn tội nghiệp lắm, em vội đến gần ôm nó, nó liền đẩy em ra.
- Anh, hức, đi, mà gặp, chị P xinh, đẹp của, anh, đi, hức! hu hu…
Rồi nó đứng ấy mà khóc, em chỉ biết đứng nhìn.
- Cái, áo, em, tặng, anh. Hức, anh, vứt…luôn đi! Hu hu
Em lại sấn tới định ôm nó thì nó lại đẩy em ra, đánh mấy phát rất mạnh vào ngực em.
- Em, ghét..anh, lắm! anh…đi…đi! Hu hu
Rồi chị L với Công Chúa về, nó thấy thế liền chạy vào nhà vệ sinh đóng cửa lại. Đoạn rồi em lủi đi lên quầy, hai thằng mặt ngựa nhìn em chằm chằm nhưng chả dám hỏi câu nào. Em đã làm Lacoste tan nát trái tim thật rồi, em cũng làm cho Hồ Ly tổn thương, lúc ấy em thấy mình khốn nạn lắm, vì đã ong bướm, nhưng lúc đó, em thực sự vẫn chưa chọn được ai, cả 4 người em đều thương cả, nếu được một điều ước, em ước sẽ được lấy cả 4 người…
Lacoste ở mãi trong toilet đến 30 phút sau mới ra, nó cứ cúi gầm mặt xuống cho mái tóc che đi đôi mắt sưng húp sau cặp mắt kính. Vậy là em coi như đã mất đi 2 thiên thần tuổi teen, cả hai đều khóc vì em, em buồn lắm, chẳng còn tâm trí nào mà làm việc nữa.

Hôm ấy Công Chúa rất thân mật với em, cứ cười nói với em suốt, em lúc này chỉ nghĩ đến việc làm lành với Lacoste thôi. Đếnh 6h, em ra về, em đến võ đường, Hồ Ly vẫn không đi tập, mấy đứa học viên nam cứ hỏi về em với Hồ Ly, chúng nó tưởng em với Hồ Ly “chia tay”…Em nhớ Hồ Ly lắm, lâu lắm rồi em không gặp nó. Không để tình trạng này kéo dài, em dự định sẽ tìm cách làm lành với cả hai người.

Tối hôm đó em về sớm, 7h30 em đã cho lớp nghỉ, em chạy nhanh sang nhà Lacoste rồi đứng ở đầu hẻm chờ nó về để làm lành. Dưới ánh đèn mập mờ, em gậu gù ngồi trên chiếc 67 phì phèo điếu 3 số…Những phút giây này đây, em tin thuốc lá là phát minh vĩ đại nhất của con người…em rít mọi suy tư ưu phiền vào trong rồi đẩy nó bay theo làn khói trắng rồi tan biến dần đi. Chờ khoảng gần 1 tiếng sau thì Lacoste xuất hiện, nó đạp xe vào hẻm, em vội đứng lên chặn lại.
- B.N! anh xin lỗi mà!
Nó không nói gì cả, ngồi yên trên xe.
- Anh không thích chị P mà…
- Vậy sao anh lại dẫn chị ấy đi xem phim!?
- T..Tại vì, tại vì, tại vì ngày xưa anh có nặng lời với chị P, nên anh mời chỉ đi xem phim coi như thay lời xin lỗi.
Em đóng kịch hay vãi các thím ợ..
- Thế sao chị ấy lại giữ áo khoác của em tặng anh?
- T…Tại vì trời lạnh, anh cho chỉ mượn khoác cho ấm, rồi quên lấy về, chỉ vậy thôi à…
- Vậy là anh đâu có trân trọng cái áo đó đâu, nên mới quên như thế…
Nó bắt đầu mếu
- Không có mà, tại lúc đó anh…buồn ngủ quá nên chỉ vội đi về nên quên mất.
Nó bắt đầu khóc:
- Anh nói láo, anh ngủ với chị P rồi để quên áo chứ gì! Hu hu
Đệt! em không ngờ nó lại tưởng tượng phong phú đến vậy.
- Em nói bậy bạ gì vậy, anh không có mà!
- Anh nói láo, huhu…
Em liền ôm lấy Lacoste, hôn vào môi nó…Nó im bặt đi, đứng yên, môi nó không cử động gì cả, chắc đây là lần đầu tiên nó hôn nhau. Em dần dần để sát môi vào, em cảm nhận được vị mặn của nước mắt chảy trên môi nó, rồi em dần dần đưa lưỡi vào, nó không khóc nữa, cứ đứng yên đấy cho em hôn. Hôn khá lâu, em từ từ dừng lại, em mở mắt ra nhìn, con Lacoste đang phê mấy thím ợ, nó lim dim mắt, thở mạnh, mặt nó nóng hết cả lên. Rồi em ôm nó vào lòng, thì thầm bên tai nó:
- Anh chỉ yêu B.N thôi! Đừng giận anh nữa nhé.
Nó không nói gì, sụt sịt trên vai em. Rồi em hôn nó một lần nữa…
Đoạn rồi em cùng nó dẫn bộ xe đến cửa nhà rồi tạm biệt nhau. Em lên 67 huyền thoại phóng đi, trên gương chiếu hậu, Lacoste vẫn đứng đó dõi theo em…

Em phấn khởi trong người, chạy thẳng đến nhà Hồ Ly. Em đậu xe trước nhà rồi nhắn tin cho nó:
‘Anh dang dung o duoi nha em,
em ra gap anh nhe, em ko ra thi
anh ko ve’
Rồi em gác chống đứng dựng xe trước nhà nó mà đợi, em lấy điếu 3 số ra rít một hơi.

Em chờ mòn mỏi đến gần 12h khuya, hút hết hơn nửa bao thuốc, Hồ Ly vẫn chưa ra. Các thím xem phim thấy mấy cảnh chờ đợi này lạng mạn? Thưa, thực tế nó rất căng thẳng, em ngồi ấy nhiều giờ, nhiều nhà cứ ra dòm chừng em, họ tưởng em là ăn trộm hay gì mà ngồi chờ chực, có vài bác trung niên còn ra gặn hỏi em chờ ở đây làm gì mà lâu thế nữa, rồi 12h khuya, ai nấy đều dòm chừng em mà khóa cửa kỹ càng, hix.
Em mòn mỏi chờ đợi, không biết Hồ Ly có thấy cảnh em ngồi chờ nó không, nếu có chắc nó sẽ cảm động lắm…
Em đang ngáp lên ngáp xuống thì nghe tiếng cửa mở, em vội quay người lại nhìn…Đó là Hồ Ly….

Chapter 30: Nỗi buồn Chị Quản Lý.

Mấy thím nghĩ em mèo mỡ, bắt cá nhiều tay, thực ra em chỉ muốn hòa giải với những người em làm tổn thương, chỉ có cách nói ngọt, mặn nồng như thế thì may ra mới có thể lấy lại tình cảm của người con gái, rất hiệu nghiệm đó. Mọi chuyện sẽ bắt đầu rắc rối và căng thẳng từ Chap 30 này…

Trở lại với Hồ Ly, nó mở cửa ra, trên người mặc bộ đồ ngủ hình hoạt họa rất dễ thương. Em mừng rỡ, em vội xuống xe đến bên nó.
- T, thầy xin lỗi!
Nó không nói gì cả, làm mặt nũng nịu. Em thấy nó có vẻ siêu lòng nên làm tới.
- Hôm đó thầy cãi nhau với ông già rồi trút giận lên em, thầy xin lỗi! Thầy đền cho em nhé! Em muốn gì thầy cũng chiều hết!
Nó vẫn không nói gì.
- Đôi giày em tặng thầy tốt lắm, ngày nào thầy cũng mang đi học, đi làm. Thầy đang mang nè!
Nó nhìn xuống chân em
- Thấy chưa! Mang nhiều tới nổi dơ hày luôn!
Bỗng nhiên nó ôm chầm lấy em, rồi sụt sịt trên vai em.
- Hức, hức, chửi người ta xong rồi bây giờ mới đến! hu hu
Tội nghiệp lắm các thím ợ, nó khóc ướt hết cả áo em, em ôm nó vào lòng, nó nấc mãi trong vòng tay em. Em nhận ra rằng Hồ Ly thật sự yêu em, con gái ngộ lắm các thím ạ, nó giận mà mình năn nỉ, gọi điện thì không bắt máy, không gặp mình, thế nhưng thực ra rất muốn…
Đoạn rồi em dỗ nó nín, rồi dặn nó ngày mai đi làm với đi tập lại, rồi hai người trao hôn cho nhau…Nồng nàn với nhau một hồi thì em về, trên chiếc 67 huyền thoại, em ngoái nhìn lại Hồ Ly, nó vẫn đứng đó trông em…

Tối hôm ấy, em nằm mà lòng nhẹ nhõm, em không ngờ giải quyết mọi chuyện lại dễ dàng đến vậy, con gái đúng là vừa khó hiểu mà vừa dễ hiểu…Em thầm cười rồi đắm chìm vào giấc ngủ. Đêm ấy em ngủ rất ngon.

Sáng hôm sau, em cố tình đi làm trễ một tý để có thể cảm nhận cảm giác vừa bước vào quán là nhìn thấy đầy đủ bốn thiên thần đáng yêu. Em vi vu trên đường trên chiếc 67 huyền thoại, đến quán, gửi xe, mở cửa vào…đúng như mơ ước của em, bốn thiên thần cùng nhìn em mà nở những nụ cười tươi như hoa trên môi. Và lần này em sẽ thận trọng hơn để không làm ai tổn thương nữa…

Hôm ấy em cố gắng không quá thân thiết với riêng ai cả, cứ lâu lâu lại qua chị L nói chuyện, rồi qua Lacoste hỏi thăm chuyện học hành, rồi đến phụ Công Chúa rửa ly, rồi cùng Hồ Ly bàn về các kỹ thuật Boxing. Em bắt đầu quen với việc điều khiển tình hình, hạn chế được nguy cơ bị các nàng ghen. Thế là những ngày làm việc tươi đẹp đó cứ như thế diễn ra hằng ngày, cuộc sống của em tràn ngập hình bóng của bốn thiên thần.

Quán Café ngày càng đông khách, ngày nào cũng làm việc, mấy ngày lễ như Noel thì càng cực hơn. Em hầu như ngày nào cũng làm túi bụi, sáng đi học, chiều đi làm, tối đi dạy, tuy cực một tý nhưng cuối tháng cũng được kha khá, 1tr5 tiền ở quán và 5tr tiền dạy, cũng khá dư dã cho một sinh viên như em trang trải trong cuộc sống.

Rồi thì cũng hết năm 2011, một năm có quá nhiều biến cố xảy ra với em, một năm đánh dấu về khả năng ong bướm, mèo mỡ của em, một năm đã làm thay đổi một chàng trai ít nói, lạnh lùng trở thành một kẻ đào hoa, phong lưu và đê tiện…Trong khoảng thời gian này, em có một số vấn đề tình ái với 2 bạn nữ trong trường, tuy nhiên để không bị lạc đề cũng như bớt dài dòng em sẽ không nói đến.

Trở lại với quán café…Hôm ấy là một ngày bình thường, ngoài việc chị L liên tục gắt gỏng qua điện thoại với chồng, chưa bao giờ em thấy chỉ cau có như thế. Kể từ ngày em làm “siêu lòng” ba baby kia, ba ẻm ngày càng ăn diện hơn, chăm chút nhan sắc hơn mỗi khi đến quán. Lacoste dễ thương với vòng ngực khủng nhất trong đám, Công Chúa với thân hình cân đối, gương mặt baby với đôi môi chúm chím, Hồ Ly nhí nhảnh đáng yêu, với cặp mông căng tròn và thân hình chuẩn thể thao. Đi làm ngắm mấy ẻm là no rồi…em vẫn chưa tính đến chuyện “ấy” với mấy ẻm, em chưa chính thức yêu ai cả…

Hôm ấy khoảng chừng 4h chiều thì chị L lại cãi cọ qua điện thoại rồi vội vàng về nhà. Đến 6h chiều, em cùng Hồ Ly đến võ đường. Hồ Ly ngày càng tiến bộ, nó đấm mạnh lắm, nếu bốn baby của em mà có đánh nhau, một mình con Hồ Ly cũng có thể knock out cả 3 em còn lại. Tập xong em chở Hồ Ly về, trên xe nó ôm em suốt…Về đến nhà Hồ Ly, cả hai nấn ná lại một hồi, hôn nhau một tý rồi em mới về.

Về đến nhà, em vội vào toilet tắm một cái cho đã, sau một ngày làm việc cực nhọc, một xô nước mát lạnh tạt vào người thì không còn gì bằng. Tắm xong em lên phòng lướt web, thấy đồng hồ điểm 9h, em chợt nhớ ra, không biết chị L có về quán phụ Công Chúa không, ca tối từ 8h trở đi có chị L và Công chúa thôi, em sợ Công Chúa ở lại quán một mình nên lấy điện thoại để gọi hỏi thăm, em thấy 3 cuộc gọi nhỡ của chị L khoảng 5 phút trước, chắc lúc đó em đang tắm nên không nghe. Không biết có chuyện gì mà chỉ gọi em nhiều thế? Em liền gọi lại cho chỉ.
Tút…tút…tút…
- Alo?
- Hồi nãy chị gọi em có gì không chị?
chỉ chẳng nói gì…
- Hức, hức…Em đến gặp chị được không?
Em bắt đầu hoang mang, chị L đang khóc…
- N ơi!
- Dạ chị!
- Em đến gặp chị một chút nhé…
Em nghĩ chị ấy đang gặp chuyện buồn gì chăng, rồi chỉ cho em địa điểm, em thay đồ rồi cùng 67 huyền thoại đi gặp chị L.

Đến một con hẻm gần chợ, địa chỉ chị L cho là một quán ốc nhỏ, em nhận ra chiếc Vespa trắng đậu trước quán, chị L đang ngồi ủ rũ một mình ở trong. Đoạn em vào quán, chào chị L rồi ngồi vào bàn. Chị L gặp em liền tươi tỉnh hẵn ra, rồi chị gọi đồ ăn, đồ uống:
- Em uống Ken nha?
- Dạ sao cũng được!
Rồi đồ ăn, thức uống dọn đầy trên bàn, ốc hút, nghêu hấp xả, sò huyết xào me….Chị L cứ 100% với em mãi, đoạn rồi chỉ xỉn, mặt đỏ gay lên, chỉ bắt đầu tâm sự về chuyện gia đình, càng kể thì chỉ càng buồn, đoạn rồi khóc nức nở…
Hóa ra chị đang cãi nhau với chồng về vấn đề nhà cửa, chả là chồng chỉ không muốn ở chung với mẹ vợ, rồi hai vợ chồng bất đồng ý kiến, dẫn đến gây gỗ, mẹ chỉ thì bỏ về quê lúc nào không hay rồi chỉ giận chồng mà ra đây giải khuây. Chị còn tâm sự với em về chuyện chăn gối, hóa ra chị L ham muốn như thế là tại vì chồng có thói quen đi tàu nhanh nên chỉ không bao giờ thỏa mãn được, chị L lại ở thời kỳ sung mãn của phụ nữ…Kể ra cũng tội… Bỗng chị L gọi bà chủ:
- Dì tám!….C…Cho con gửi…chiếc xe!
Rồi chỉ quay sang em:
- Em chở chị…đi một vòng quận 1 chơi nhé!
Chị níu tay em mà kéo ra ngoài rồi nằng nặc đòi em chở đi chơi trong tình trạng người đầy hơi men. Em cũng hơi nóng thôi chứ chưa say lắm nên đồng ý. Đoạn rồi cả hai vi vu ngoài đường. Thế là 67 huyền thoại lại lần nữa được thêm một người đẹp ngồi sau, không hổ danh “67 huyền thoại”. Đi được một quãng thì chị L bảo em dừng lại để ói, ói xong, chị L nói:
- Em chở chị vào khách sạn được không?
Em nghe mà tỉnh cả ngủ, em lúng túng bảo:
- Thôi…để em chở chị về nhà!
Chị L ngã vào lòng em mà năn nỉ:
- Đi mà….
Em không kìm lòng được, chở chị L vào một khách sạn gần đó rồi thuê một phòng. Em dìu chị L vào phòng, khóa cửa lại, rồi đỡ chị nằm lên giường nghỉ, chị L nằm xuống, hai mắt lim dim, người chỉ toàn mùi bia, miệng thì lãm nhãm liên tục. Đoạn em đứng dậy định đi vệ sinh thì chị bật dậy níu em lại:
- Em đừng đi mà! Ở lại với chị đêm nay được không?

Chapter 31: Lộ tẩy…

Chị ấy níu em lại rồi kéo em ngồi xuống giường, chỉ nghẹn ngào…
- Em làm chồng chị đêm nay nhé…
Lúc này biết được chuyện của chỉ, em càng cảm thông hơn, ít ra thì chỉ cũng không mèo mỡ lung tung, chỉ chọn mình em…Em đang ngơ ngáo vì câu nói của chỉ thì chỉ lại sụt sịt, nói nhăng cuội:
- Phải chi chị sinh ra trễ 10 năm rồi được gặp em…Chị sẽ lấy em làm chồng!
- Em có gì tốt đâu mà lấy!
Chỉ cười cợt:
- Em đẹp chai nè, hiền lành nè, chịu khó nè, nhiều lắm…em còn bảo vệ cho chị nữa…
Chắc chỉ đang ám chỉ hôm em đánh thằng CBR 250.
- Nhiêu đó đủ làm chồng chị rồi….
Vừa dứt câu, chỉ ôm lấy em mà hôn, hôn ngày càng mạnh, rồi đè em xuống mà cởi đồ em ra, đúng là phụ nữ trưởng thành có khác, so về độ quyến rũ thì chị L là nhất trong bốn baby. Chị L cởi áo em ra, rồi hôn từ môi xuống bụng, rồi cởi quần em ra…Đoạn rồi chị cứ “mút” mãi không ngừng, cũng phải hơn 15 phút, chỉ còn khen “ngon” nữa…rồi sau đó…Em xin không kể chi tiết ạ. Sau khi “xong việc”, chị L cùng em nằm trên giường ôm nhau, chị L cứ sụt sịt bên em mà tâm sự.
- Chị khổ lắm! chị cũng không muốn ngoại tình như vậy đâu.
- Em hiểu mà!
Em vuốt tóc chỉ rồi hôn lên trán như một lời an ủi.
Giờ em đã hiểu được nỗi lòng của chị L. Em cứ ngỡ rằng chị có một người chồng chuẩn mực, một gia đình hạnh phúc. Thế mới hay, ai mà chẳng có nỗi khổ riêng. Đêm đó, em ở lại khách sạn ngủ cùng chị L, lâu lâu chỉ lại mò dậy tìm “cà rem” mà mút. Nhu cầu chị L như thế, mà ông chồng lại cứ quen đi tàu nhanh, chả trách chỉ cuồng d** như thế.

Sáng hôm sau em dậy, chị L vẫn còn ngủ, trông chỉ lúc ngủ thật đẹp, em bị những đường con trên cở thể chị quyến rũ, thế là em tự nguyện “chiều” chỉ thêm một lần nữa…Đoạn này em cũng xin không kể chi tiết.
Đến khoảng 10h sáng, em chở chị L đến quán ốc để lấy xe. Vừa đến quán thì chị L liền giật mình:
- Chết rồi em ơi, chồng chị!
Em nhìn kỹ vào quán thì thấy một người đàn ông đang ngồi đó, cạnh chiếc Vespa trắng. Anh ta mặc áo sơ mi, quần tây, giày tây, chắc là dân công sở, khuôn mặt già hơn so với hình em xem trên điện thoại chị L. Em hơi bất ngờ, đằng nào ảnh cũng thấy em chở chị L rồi, đành đánh liều chạy đến quán luôn. Chị L xuống xe, anh chồng điềm tĩnh bước ra, không có vẻ gì là giận dữ cả.
- Đêm qua cô đi đâu?
Chị L có vẻ bối rối, rồi chị hít một hơi sâu rồi tỏ ra bình tĩnh đáp lại:
- Em đi đâu kệ em!
Anh chồng nhìn về phía em, ảnh bắt đầu có vẻ khó chịu.
- Tôi hỏi lần nữa tối qua cô đi đâu?
Em lúc này chả dám làm gì cả, em ngồi yên trên chiếc 67
- Em qua nhà bạn ngủ!
Anh chồng bắt đầu gắt gỏng
- Cô tưởng tôi ngu à!
Nhiều người xung quanh chợ bắt đầu dòm ngó. Lúc này tự dưng em sợ lắm các thím ợ, em chỉ ngồi thừ trên xe mà nhìn chị L và chồng cự qua cự lại. Dì Tám quán ốc cũng từ trong nhà ra nhìn.
- Đêm qua cô ngủ với trai chứ gì! Đồ đ* cái!
Nhiều người quanh chợ lại tụ tập lại xem đông hơn, chị L thì bắt đầu khóc.
- Ừ! Tui đ* vậy đó nên mới lấy nhầm thằng chồng ích kỷ như anh.
Rồi cả hai gay gỗ về chuyện mẹ chị L rồi nhảy sang chuyện qua đêm của chị L, anh chồng bắt đầu lên cơn, anh ta xô đẩy chị L. Em liền chạy đến can ngăn.
- Nè anh, có gì từ từ nói!
Anh chồng nhìn em rồi chửi
- Mày có tư cách gì mà nói chuyện với tao! Tao chưa xử đến mày đấy!
- Rồi! có gì anh từ từ nói, không được đánh phụ nữ.
- Tao dạy vợ thì kệ mẹ tao, thằng chó!
Rồi ảnh nhìn sang chị L
- Mày ngủ với thằng này chứ gì! Con đ*.
Chị L thì chỉ đứng đó khóc, rồi anh chồng sấn đến định đánh chỉ, em liền đẩy ảnh ra, ảnh chửi:
- Đ* mẹ!
Vừa chửi xong, ảnh túm lấy cổ áo em rồi đấm đá không ngừng, người dân ở dưới bắt đầu ồn ào lên, dì Tám thì cứ luôn miệng “Thôi!, Thôi!”, anh chồng thì cứ nhào vô em mà nắm cổ nắm áo, đoạn ảnh đánh trúng vào miệng em, làm em đau buốt mà cọc lên, em đẩy ảnh một cái mà mém té nhào xuống đất, ảnh chưa kịp gượng dậy thì em tháo nón bảo hiểm tán vào mặt một phát bật ngữa xuống sàn, máu mũi máu mồm chảy như suối. Ảnh ráng gượng dậy chửi:
- Tụi mày được lắm! dám qua mặt tao.
Chị L liền kéo áo em đi.
- Đi em, chở chị đi!
Em quay lại nhìn chỉ, mắt chỉ sưng húp, mặt mũi tèm lem, tội nghiệp lắm…Chị L kéo em đến chỗ chiếc 67 rồi giục em lên xe. Mọi ánh mắt của những người hiếu kỳ đều hướng về em, em cắn răng mà nổ máy chở chị L đi khuất.
Trên đường, dưới ánh nắng gắt, dòng người tấp nập, chị L khóc rất lớn, người đi đường ai cũng nhìn. Em thì câm như hến…

Chapter 32: Chị Quản Lý tội nghiệp

Em cứ chạy xe trong vô thức, không biết đang đi đâu, chị L thì vẫn cứ nức nở đằng sau. Em nhận ra mình đã vô tình phá tan hạnh phúc gia đình chị L, em vẫn còn bàng hoàng, không ngờ mọi chuyện xảy quá đột ngột…Em cứ lòng vòng mãi ngoài đường, nắng gắt, khói bụi, chị L thì không còn chỗ nào để về nghỉ ngơi, em chợt nghĩ đến nhà mình, bố mẹ em giờ này cũng không có ở nhà.
- Em chở chị về nhà em nghỉ đỡ nhé!
Chị L không nói gì, em quay xe phóng thẳng về nhà.

Về đến nhà, em mở cửa, dắt xe vào, chị L vẫn đứng ở ngoài.
- Vào đi chị!
- Chị thấy hơi kì…
- Bố mẹ em đi hết rồi, chiều mới về.
Đoạn rồi em chạy ra nắm tay chị L dắt vào. Em dẫn chị L lên phòng, bật máy lạnh lên, em chỉ dám bật khi trời quá nóng hoặc có “khách quý” như chị L thôi. Chị L dòm xung quanh phòng em một hồi rồi ngồi xuống giường. Em thấy chị L có vẻ mệt mỏi vì phơi nắng nãy giờ.
- Chi đi tắm đi!
Chị L nhìn em rồi gật đầu, em mở tủ quần áo tìm một chiếc khăn cho chỉ. Đoạn rồi em dẫn chị L xuống nhà tắm, em ngồi ngoài phòng khách xem TV. Em đang xem thì chị L mở hé cửa nhà tắm ra gọi em:
- N ơi! Em vào tắm với chị đi…
Em nửa muốn nửa không, em không muốn làm thêm chuyện gì có lỗi với gia đình chị L nữa. Chi L thì cứ đứng ở mép cửa mà trông em, dục vọng trong em lại nổi lên, cuối cùng em đã siêu lòng…

Tiếng nước từ vòi sen chảy róc rách, mùi sữa tắm thơm cả phòng tắm, em đang dịu dàng xoa tay lên từ lưng xuống mông chị L, người chị L đầy sữa tắm, vừa trơn vừa mềm mại. Em “kì cọ” khắp người cho chị L, còn chị chỉ vuốt ve “thằng nhỏ” của em. Rồi cả hai cùng đứng vào vòi sen xả nước cho sạch, chị L và em hôn nhau đắm đuối, rồi chỉ đẩy em ngồi xuống bồn cầu, rồi quỳ xuống…Em ngồi nhìn chỉ mút lấy mút để mà vừa phê vừa ngẫm nghĩ, chắc anh chồng chỉ chẳng bao giờ dành nhiều thời gian để mặn nồng với chỉ như thế này đâu, nghĩ đến mà tội nghiệp…chị L đang “mút” thì em rút ra, rồi ngồi xuống sàn mà ôm lấy chỉ hôn thắm thiết, rồi đè chỉ nằm xuống mà hôn từ môi xuống…Đoạn rồi em và chỉ cùng…trong phòng tắm luôn. Em xin không kể chi tiết.

Tắm xong, mát mẻ, sảng khoái, em đi mua cơm về ăn cùng chị L, rồi cả hai cùng nằm ngủ trưa trên phòng em. Đồng hồ báo thức lúc 1h15, em dậy rửa mặt, thay đồ rồi gọi chị L dậy đi lên quán.
Trên chiếc 67 huyền thoại, em cùng chị L trên đường đến quán, em quay xuống nói chỉ:
- Em xin lỗi…vì em mà gia đình chị… lộn xộn lên.
- Không! em không có lỗi gì hết, chị làm chị tự chịu.
Em im lặng một hồi rồi nói:
- Giờ chồng chị đã biết như vậy…
- Kệ…Sẵn đây chị li dị luôn, chị chịu đựng hết nổi rồi.
Em nghe mà chạnh lòng….Rồi cả hai không nói gì nữa.
Đến quán, Lacoste, Công Chúa, Hồ Ly đều ở đó, thấy em chở chị L đến, cả ba nhìn em chằm chằm. Công Chúa có vẻ khó chịu, nó hỏi:
- Ủa! xe chị đâu mà để anh N chở?!
- À…xe chị bị hư nên chị gọi N chở chị đến quán cho kịp.
Rồi cả ba baby nhìn em, em lúng túng:
- À..ờ…đúng rồi, nhà chị L cũng thuận đường lên quán nên cũng tiện.
Con Hồ Ly liền hỏi:
- Thế chiều nay thầy chở em đi học thì sao?
- À…ờ…
Chị L nói đỡ
- Chiều em cứ đi tập với thầy N đi, tối chị đi xe ôm về cũng được.
Lacoste thì chỉ đứng nhìn thôi, em thấy cũng không có gì nghiêm trọng, chắc nó không trách em đâu. Rồi cả quán bắt tay vào làm việc…

Hôm ấy chị L gọi cho chồng rồi lại tiếp tục gây gỗ, tình hình ngày càng tệ, chỉ có vẻ như muốn li dị thật. Đoạn rồi chỉ ngồi khóc thút thít một mình trên quầy, em chạnh lòng lắm, em cũng một phần lớn làm gia đình chị tan nát, nhưng nghĩ lại thì anh chồng mới là nguyên nhân chính khi ích kỷ mà đuổi mẹ vợ về quê, chị L cũng đã không còn mặn nồng với ảnh nữa thì li dị có lẽ là phương án tốt nhất. Chị L khóc mà em chẳng dám đến an ủi vì có 3 “hung thần” đang trực sẵn ở đó.
Đến 6h chiều, em chở Hồ Ly đi tập, trên đường nó cứ trách móc mãi về việc em chở chị L đi làm hôm nay. Em vừa lái xe vừa bị tra khảo, lâu lâu lại ăn mấy cái nhéo đau chảy cả nước mắt.

Như mọi ngày, em cho cả lớp khởi động, căng cơ rồi tập thể lực, hôm ấy Hồ Ly tức em nên lúc tập đối kháng nó đánh em mạnh lắm, như trút giận. Rồi đến 7h45 em cho cả lớp giãn cơ chuẩn bị về. Đang thu thu xếp chuẩn bị về cùng Hồ Ly thì em có điện thoại, Công Chúa gọi:
- Anh N hả! anh đến quán nhanh đi, chị L có chuyện rồi!
Công Chúa có vẻ hối hả và sợ hãi lắm, em liền giục Hồ Ly đi nhanh rồi lên 67 huyền thoại chở nó đi thẳng trở lại quán.

Vừa đến đầu hẻm, em thấy một vài người đang đứng bên ngoài dòm vào quán, bác giữ xe già cũng đứng chống nạnh gần đó. Em vội chạy đến quán thật nhanh. Từ bên ngoài, em thấy bàn ghế trong quán ngã lung tung, Lacoste và Công Chúa đang loay hoay trên ghế sofa cùng chị L, chị L thì đầu tóc rũ rượi, tèm lem nước mắt, và quan trọng hơn là mặt chị L đầy những vết bầm…

Chapter 33: Quyết định của chị L

Em vội chạy vào quán.
- Chị L sao vậy?
Công Chúa lúc này cũng rưng rưng nước mắt mà trả lời:
- Hồi nãy chồng chị L đến, rồi hai người gây gỗ ầm cả lên…rồi anh chồng bắt đầu đánh chị L rồi đạp bàn đạp ghế, em với B.N sợ lắm…Em cố can thì bị ảnh tát nữa nè, hu hu…
Dấu tay in rõ trên má Công Chúa, chị L thì bị đánh sưng cả mắt, chảy cả máu răng. Lúc này em nghiến răng mà tức lắm mấy thím ạ, em tức mà run cả người. Em vội nắm tay chị L, gắt gỏng:
- Chị đi với em kiếm thằng chó đó!
Chị L nhìn em mà khóc nức nở, em ôm chị L vào lòng rồi thì thầm vào tai chỉ:
- Đi chị! Đi với em kiếm nó, nó dám đánh chị L của em, đi chị!
Chị L càng khóc lớn hơn nữa:
- Chị sợ lắm, chị đau quá!
Em ẵm chị L ra ngoài đặt lên chiếc 67, rồi lên xe…Ba baby kia thì đứng thẫn thờ trong quán nhìn em. Em nổ máy, chị L ôm em trên xe, chiếc 67 huyền thoại phóng ra khỏi con hẻm…

Trên xe, chị L ôm em cứng ngắc, em quay lại hỏi:
- Nhà chị ở đâu?
Chị L sụt sịt:
- Thôi bỏ đi em! Lỗi cũng ở chị….
- Nhưng đ* má, nó không được đánh chị như vậy!
Rồi em nằng nặc đòi chị L chỉ nhà, chị L quyết định không chịu, em dịu giọng:
- Thôi, về nhà chị lấy quần áo rồi mình tính sau nhé, từ hôm qua tới giờ chị chưa thay đồ nữa…
- Nhưng chị sợ về nhà lắm…
- Có em đây, em bảo vệ chị, chị về lấy quần áo rồi đi ngay.
Chị L đồng ý, rồi chỉ đường cho em, chiếc 67 huyền thoại phóng như điên trên đường…

Đi đến một con đường nhỏ, nhà chị L nằm ngay đầu đường, ngôi nhà nhỏ nhưng rất đẹp, trước cổng có hàng cây hoa giấy quấn ở trên nữa. Chị L xuống xe, em nhìn chỉ mà xót lắm, gương mặt bầm tím, con mắt bên trái sưng vù, càng nhìn em càng nóng máu. Chị L lấy chìa khóa mở cổng. Em dắt xe vào trong rồi đến bên chỉ:
- Chị vào trong lấy đồ đi, em đi theo, chị đừng sợ gì cả!
Vừa dứt lời thì thằng chồng từ trong nhà bước ra, miệng phì phèo điếu thuốc. Em vừa nhìn thấy nó thì liền chạy đến nắm đầu, đấm vào mặt liên tục, chị L chạy đến can, em cứ tiếp tục mà đấm cho nát mặt nó thì thôi, nó chịu không nổi ngã khụy xuống, loạng choạng quỳ dưới đất, em giơ chân đá thẳng vào thẳng mặt, nó bật ngửa ra sau.
- Thôi em, đủ rồi em, chị xin em!
Thằng chồng nằm dưới đất, máu me be bét trên mặt, rên ư ử đau đớn. em chỉ vào mặt nó mà hét lên:
- Mày mà còn đụng đến chị L một lần nữa thì tao lấy mạng mày!
Thằng nhóc con chỉ đứng trong nhà nhìn ra lúc nào không hay, nó khóc òa cả lên, chị L vội chạy đến bế nó vô trong. Thằng chồng bắt đầu gượng dậy, em định sấn đến cho nó thêm mấy đấm nữa thì nó lạy lục van xin:
- Đừng đánh…nữa!
Em thấy nó có vẻ sợ nên thôi. Khoảng 10 phút sau, chị L kéo một cái valy ra, dẫn theo thằng nhóc. Chị vừa khóc vừa nói với con:
- Con ở nhà với ba ngoan nha! Mẹ đi mai mốt mẹ về.
Thằng nhóc thì cứ khóc không ngừng, anh chồng thì nằm sõng soài dưới đất thở hổn hển. Rồi em chở chị L cùng chiếc Valy đi khỏi đó….

Trên xe chị L cứ khóc miết, em thì sau khi đánh thằng khốn nạn kia xong thì trong người nhẹ nhõm hẵn. Em ghé nhà thuốc mua vài thứ cho chị L rồi chạy về quán café.
Vào quán, em xách valy vào cho chị L rồi dìu chị vào salon ngồi nghỉ. Bây giờ đã 9h30, trong quán chỉ còn lại Công Chúa, Lacoste và Hồ Ly chắc đã về trước. Đoạn rồi em với Công Chúa chườm đá, pha thuốc cho chị L uống. Một hồi sau ba của Công Chúa đến đón, trong quán chỉ còn lại mình em và chị L.
Giờ chị L đã bình tĩnh lại, em pha cho chị một ly cam vắt uống. Rồi em và chỉ tâm sự một tí về chuyện gia đình chỉ, về anh chồng. Chị L có vẻ đã quyết định li dị chồng, chị L dự định sẽ thuê nhà rồi rước mẹ về ở chung, rồi hai chị em bàn về việc tìm nhà thuê. Sau khi tâm sự, bàn bạc xong xuôi, em chở chị L về nhà ngủ đỡ đêm nay.

Chiếc 67 huyền thoại bon bon trên đường, đằng sau cột cái valy vào baga, chị L ngồi trên tựa đầu vào vai em mà ngủ. Về đến nhà, bố mẹ đã ngủ cả, em nhẹ nhàng bế chị L lên phòng đặt xuống giường, chị ngủ thiếp đi. Rồi em xuống xách valy, dắt xe vào nhà. Đêm ấy, chị ngủ say lắm, có lẽ do khóc nhiều. Em thì bật PC lên mạng kiếm nhà cho thuê gần quán để tiện cho chị L đi làm.

Sáng hôm sau, em và chị L dậy sớm, em chở chị L đến quán ốc Dì Tám để lấy xe, lấy xe xong thì hai chị em đi tìm nhà cho thuê. Đi xem nhà đến tầm 11h thì chị L ưng ý một căn. Ngôi nhà nho nhỏ thôi, có 1 tầng lầu, bên trong có một phòng khách, 1 bếp, 1 toilet, trên lầu thì có 2 phòng ngủ và 1 toilet nữa, quá tốt cho chị L sống cùng con và mẹ. Đoạn rồi chị L hẹn tối đến gặp chủ nhà một lần nữa, rồi cả hai ra về.

Trong khoảng thời gian đó em đã trốn học hết 3 buổi, bị thầy gọi điện về mắng vốn quá trời, còn hù đuổi học. Trở lại với chị L, sau khi coi nhà xong thì chị chào em lên quán trước, em thì về nhà nghỉ ngơi rồi ăn cơm, ngủ trưa. Đến 1h15, em dậy đi làm.
Đến nơi, em bước vào quán, chị L với khuôn mặt bầm tím đang ngồi viết sổ sách. Còn 3 “hung thần” kia nhìn em chằm chằm, em bắt đầu cảm thấy bất an…

Chapter 34: Đi chơi xa lần hai.

Đoạn rồi 3 baby đến bên chị L hỏi thăm sức khỏe rồi tâm sự cùng nhau, lần đầu tiên em thấy cảnh tượng 4 baby của em thân thiết với nhau như vậy, hai thằng mặt ngựa cũng nhiều chuyện vào hỏi han, chị L cũng kể qua loa là vợ chồng bất đồng ý kiến vậy thôi. Được mọi người quan tâm, chị L cũng vui hơn, có vẻ như 3 baby kia không giận em, chắc chúng nó nghĩ em chỉ giúp đỡ chị L thôi, vậy ra chúng nó chưa biết gì cả, em mừng lắm.

Đến tầm chiều chiều, chị L lấy xe đi gặp chủ nhà cho thuê. Em và các baby ở lại làm việc. Đến 6h thì em cùng Hồ Ly về đi tập. Trên đường, em đang chở Hồ Ly thì chị L gọi em:
- N hả! tối nay em qua nhà mới phụ chị quét dọn được không?
- Được chị! Khi nào tập xong em đến.
Rồi em cúp máy rồi tiếp tục đi, Hồ Ly hỏi:
- Gì vậy thầy!
- À! Chị L mới thuê căn nhà, chị nhờ thầy qua phụ quét dọn.
- Em qua nữa!
- Sao được, dọn xong ít nhất cũng phải đến 11h, em về trễ ba mẹ la thì chết thầy!
- Không chịu!
Nó nằng nặc đòi đi theo, rồi em cũng đành chịu…

Tối hôm ấy tập xong em chở nó qua chỗ chị L rồi cả 3 người cùng dọn dẹp nhà cửa: quét màn nhện, thay bóng đèn, vứt rác, rồi tổng vệ sinh nguyên căn. Làm xong, ai nấy đều bở cả hơi tai, mồ hôi mồ kê đầy người. Căn nhà bây giờ sáng sủa hơn hẵn, chỉ còn sắm sữa thêm vài thứ nữa là ok. Đoạn rồi em chào chị L rồi chở Hồ Ly về.

Kể từ hôm đó, chị L ra ở riêng và đi làm bình thường, anh chồng cũng không làm phiền nữa, chị L nhiều lần gọi mẹ lên thành phố ở chung nhưng mẹ chị đều từ chối, thằng nhóc con chị thì anh chồng đòi giữ nuôi. Chị L chỉ sống lủi thủi một mình. Chị vẫn thường gọi em sang chơi rồi ngủ lại. Thế là những ngày tiếp theo là những chuỗi ngày yên bình…

Rồi thì cũng sắp đên Tết 2012, trước khi nghỉ tết, anh K lại mời mọi người đi chơi xa, lần này là đi Phan Thiết. Em sốt ruột lắm, điều ấy có nghĩa là em sẽ cùng 4 thiên thần đáng yêu đi chơi và quan trọng là sẽ được ngắm Công Chúa và Hồ Ly lần đầu mặc áo tắm…
Những người được mời gồm tất cả nhân viên của quán: chị L, em, Lacoste, Công Chúa, Hồ Ly, Hai mặt ngựa và hai con ca sáng, thêm anh K nữa là 10 người hết thảy. Kỳ này anh K thuê xe chở mọi người đi chứ không đi xe máy như kỳ Vũng Tàu. Hôm ấy anh K cùng chị L đến gặp mẹ Lacoste để xin cho nó đi, xin gảy cả lưới bác ấy mới đồng ý cho nó đi.

Thế là mọi người gặp nhau tại quán như đã hẹn, rồi lên xe thẳng tiến đến Phan Thiết, em vô cùng hào hứng với chuyến đi này, em linh cảm sẽ có nhiều chuyện hay xảy ra…

Trên xe, để không gây mất đoàn kết “nội bộ”, em lên đầu xe ngồi với bác tài. Sau hơn 5 tiếng ngồi xe, chiếc xe chạy lên một khu Resort rất lớn nằm trên đồi, phải có đến hơn 80 căn biệt thự trong khu ấy, nhìn mấy căn Villa mà em thèm thuồng, mơ ước sau này sẽ cất được một căn như thế…Rồi xe dừng lại tại một căn. Anh K gọi mọi người:
- Tới rồi mọi người ơi!
Em hốt cả hoảng, ý anh K là mình sẽ được ở trong căn Villa này, căn villa to lắm các thím ợ, giống mấy căn nhà bên Mỹ ấy, một màu trắng buốt. Mọi người xuống xe, ai nấy đều mệt mỏi nhưng vì phong cảnh quá đẹp nên ai cũng tranh thủ chụp hình, em nhìn quanh mấy căn khác, chỉ toàn thấy tụi Tây ở, chả thấy bóng người Việt nào cả. Sau em hỏi anh K thì được biết thuê một căn ở đây là 10tr/ngày , cha mẹ ơi! em nghe mà muốn bật ngữa, hóa ra anh K quen với ông quản lý ở đây, cho hẵn ảnh một căn ở chơi 3 ngày luôn.

Rồi mọi người xách hành lý vào trong. Bên trong mát rượi các thím ợ, máy lạnh rất to, để trên trần nhà, phà hơi lạnh, mát đến xương tủy, bên trong có đầy đủ tiện nghi: TV LCD 32”, Tủ lạnh cao cấp, bếp ga, lò nướng, nhà tắm thì còn to hơn cái phòng nhà em nữa. Căn nhà có đến 4 phòng ngủ, tất cả đều ở trên lầu, ở dưới là một cái nhà khách bự tổ chảng, có cái bàn ăn dài như trong phim Mỹ ấy, bàn ăn gia đình.

Rồi anh K chia phòng cho từng nhóm: 2 con ca sáng 1 phòng, Chị L với Lacoste 1 phòng, Hồ Ly với Công Chúa 1 phòng, còn một phòng trống to nhất thì 4 thằng đàn ông còn lại ở chung. Thế là ai về phòng nấy nghỉ ngơi. Em, anh K, hai mặt ngựa vào phòng.

Tuy ở Villa sang trọng nhưng dù gì cũng là được cho ở free chứ không phải giàu có gì, nên anh K đi chợ mua đồ về nấu cho đỡ tốn kém (Một suất ăn sáng ở đấy là 700k đấy mấy thím). Rồi trong khi mọi người nghỉ ngơi thì anh K cùng em và hai mặt lừa đi chợ, mua một đống đồ ăn dự trữ cho 3 ngày luôn, rau, cá, thịt..v.v..đủ thứ cả. Về đến nhà, mấy cô nương vẫn chưa ngủ dậy, em và anh K chất đồ ăn vào tủ lạnh.
Đến tầm 3h chiều thì mấy cô nương bắt đầu dậy, rồi anh K rũ mọi người đi tắm biển luôn.

Khoảng 30 phút sau thì mấy thiên thần của em thay đồ xong. Chị L mặc bikini màu tím, Công Chúa thì mặc đồ hai mảnh, Hồ Ly thì bikini màu đỏ, còn Lacoste…từ khi em với nó hôn nhau, nó đã biết ăn diện hơn, hôm ấy nó mặc đồ hai mảnh chứ không quần short áo thun nữa, ngực nó bự khủng bố luôn mấy thím ợ, bự nhất trong đám, em ước chừng phải gần 90 đấy, còn hai con ca sáng thì vẫn bikini như hồi ở Vũng Tàu. Rồi mọi người đi xuống bãi biển.

Chị L đã vui vẻ trở lại, gương mặt chỉ rạng rỡ tắm biển cùng mọi người làm em thấy an lòng, Công Chúa thì tuy nhà giàu nhưng không chảnh, rất hòa đồng với mọi người, Hồ Ly thì mặc bikini dáng chuẩn còn hơn cả chị L nữa, nhưng Lacoste đã đánh bại tất cả để chiếm lấy trái tim của em bằng bộ ngực khủng ấy. Em mãi nhìn ngực Lacoste suốt, ngực nó to mà căng tròn đẹp lắm mấy thím ợ, em nhìn mà thèm thuồng lắm, còn cặp mông của Hồ Ly nữa, buổi đi chơi này thiệt đáng bỏ công…

Tắm biển xong thì mọi người cùng về nhà, ai cũng đói rã ruột. Về đến Villa, chị L cùng đám con gái nấu lẩu ăn, còn đám đàn ông bên em thì coi đá banh. Khoảng một lúc sau thì đồ ăn đã dọn lên bàn, lẩu cá, mực nướng, tôm cua, bia bọt các thứ…Anh K hỏi, ai nấu lẩu mà thơm thế, Công Chúa giơ tay:
- Em nấu!
Phải công nhận Công Chúa từ khi làm ở quán thì đảm đang hẵn ra, cái gì cũng biết làm, ai mà lấy được Công Chúa thì chắc chẳng cần đi ăn ở ngoài làm chi. Đoạn rồi mọi người ngồi vào bàn, em đang ngồi thì Lacoste đến ngồi cạnh bên trái em, còn Hồ Ly thì ngồi cạnh bên phải, Công Chúa và chị L ngồi đối diện em, anh K ngồi đầu bàn, hai con ca sáng ngồi đối diện hai thằng mặt ngựa. Quá đói, ai cũng ăn lấy ăn để rồi tấm tắc khen Công Chúa nấu lẩu ngon. Ăn cũng nhiều, mà uống cũng không ít, ai cũng có hơi men, Chị L xỉn đến nổi đến ghế salon nằm ngủ thẳng cẳng ở đó, Hồ Ly thì lên phòng ngủ trước, Công Chúa thì khá tỉnh táo, có lẽ ngày xưa ăn chơi nhiều rồi nên quen. Ngồi một hồi em mới để ý Lacoste ngồi kế bên, nó uống cũng nhiều, mặt nó đỏ gay cả lên, nó cứ nhìn em suốt. Đoạn rồi em và anh K dọn bàn sạch sẽ rồi anh K lên ngủ cùng hai mặt ngựa , hai con ca sáng cũng lên phòng mà ngủ, Công Chúa thì ở lại rửa chén, đoạn Lacoste xỉn quá, em phải bế nó lên phòng.

Nó ở chung phòng với chị L, chị L thì đang ngủ dưới salon phòng khách nên trong phòng chẳng có ai, em bế nó trên tay, nó cứ nhìn em rồi cười miết. Đoạn em đặt nó nằm xuống giường, nó liền ôm cổ em, nhìn em đắm đuối rồi nói:
- Anh có muốn ngửi quần lót của em nữa không…?

Chapter 35: Cá Sấu Chúa

Em nghe mà đứng hình luôn, con Lacoste say mèm rồi, nói năng lung tung, chả biết xấu hổ gì cả:
- Anh hôn em đi! Hôn xong em mới cho.
Từ trên nhìn xuống, gương mặt của Lacoste dễ thương lắm, cặp mắt nó đang lim dim, môi hé mở như mời gọi, lúc này em không kìm lòng được, lại có tý hơi men trong người, thế là em nằm lên người nó mà hôn, đây là lần thứ hai em hôn Lacoste, lần này nó mạnh dạng hơn, đưa cả lưỡi vào, tiếng nhóp nhép, em cảm nhận mùi bia từ cơ thể nó tỏa ra hòa lẫn với mùi thơm của tóc. Rồi nó nhẹ nhàng đẩy em ra, nó ngồi dậy, rồi nó cởi quần ra , em xoắn cả lên, rồi nó cởi luôn quần lót ra , cả phần dưới của nó đập vào mắt em, nó nằm phịch xuống giường, hai chân dang rộng, tay thì đưa cái quần lót cho em…
- Tặng anh nè…!
Cái quần còn “nóng hổi” mấy thím ợ , một cái quần lót màu trắng có ren như cái hôm bữa.
- Anh cất vào túi đi!
Em không nghĩ ngợi gì thêm, nhét liền cái quần vào túi sau. Nó nằm dang chân như thế, em không tài nào chịu đựng được, rồi nó cởi luôn cả áo ra, hai trái bưởi năm roi lộ hết cả ra, lúc này em không còn suy nghĩ gì được nữa, lý trí em đã bị cái khe hở và hai trái bưởi kiểm soát, và rồi…Em xin không kể chi tiết.

Lacoste bình thường rất ngoan và hiền, nhưng khi nó say thì còn hơn cả chị L nữa mấy thím ợ, sau hơn 1 tiếng đồng hộ vật lộn cùng nhau với đủ mọi tư thế, em bủn rủn hai chân mà bước ra, Lacoste thì được em mặc quần áo lại cho (trừ quần sịp) rồi nằm ngủ say mèm sau một đêm “long trời lỡ đất”. Và đây cũng là lần đầu tiên của Lacoste…

Lacoste đã vắt kiệt sức của em, em đi không nổi luôn mấy thím ợ, em ráng lết ra cái ghế sofa ngoài phòng khách nhỏ, rồi nằm xuống mà ngủ thiếp đi vì quá mệt…

Sáng hôm sau, em là người dậy trễ nhất, em tỉnh giấc thì nghe tiếng mọi người nói chuyện rộn ràng ở dưới nhà, em liền vào phòng đánh răng, rửa mặt rồi xuống nhà, mọi người đang ăn sáng. Lacoste cũng ở đó, nó thấy em thì liền cúi mặt xuống mà ăn. Chị L thấy em xuống liền gọi vào ăn:
- Ngồi xuống ăn luôn đi N!
Sáng hôm ấy Công Chúa nấu hủ tíu mì bò kho, ngon gì đâu mấy thím ợ, em ăn đến 2 tô. Ăn xong thì em phụ Công Chúa dọn dẹp, rửa chén. Sáng hôm ấy mọi người lại ra biển chơi, ai cũng vui chơi, Lacoste thì lại ngồi trên bờ chơi cát một mình, em biết nó xấu hổ chuyện hôm qua nên chủ động đến ngồi xuống cạnh nó.
- Sao em không xuống tắm?
Nó chẳng ngại ngùng cúi mặt xuống mà vọc cát
- Lúc…Lúc đó, em say quá…nên…nên…
- Anh cũng say nữa,
Nó từ từ ngước lên nhìn em
- Em quyến rũ lắm đấy…anh nói thật!
Nó ngượng đỏ cả mặt
- Đó là lần đầu tiên của em…
- Anh biết mà (Có cả máu mấy thím ợ)
Rồi cả hai im lặng một hồi, em hỏi nó:
- Lần đầu…mà sao…em biết làm mấy cái đó (BJ, 69, .v.v.v)
Nó ngượng nghịu
- Em…em coi…phim sét!
Nghe đến đây thì em bất ngờ lắm, nhưng cố tỏ ra bình thường rồi hỏi tiếp:
- Coi ở đâu?
- T…Trên điện thoại
Hóa ra nó cũng ghê gớm lắm chứ ít gì, tự mò mà xem rồi bắt chước y chang, thế mới biết con gái có nhiều điều bí mật phải làm mình bất ngờ lắm. Đoạn rồi em hôn lên má nó một cái rồi dắt nó xuống biển chơi.

Tắm biển đến trưa thì mọi người về. Trưa hôm ấy Công Chúa nấu món Cà ri gà, ăn ngon vãi cú mèo, từ lúc đi đến giờ, toàn được ăn ngon, mà do chính tay Công Chúa đáng yêu nấu cho ăn nữa chứ. Hai thằng mặt ngựa có vẻ thích hai con bé ca sáng, chúng nó cứ đến quanh quẩn gần hai con bé miết, nhưng có vẻ hai con ấy không mặn mà lắm với hai thằng lựu đạn. Ăn no xong thì em lên phòng ngủ một giấc.

Đêm hôm ấy, khi bọn con gái ngủ hết, em với anh K cùng hai thằng lựu đạn nhậu hải sản với rượu Xuân Thanh đặc sản Trà Vinh quê anh K. Bốn thằng làm hết 5 chai, thằng nào thằng nấy quắt cả cần câu, đấy là lần đầu tiên em xỉn đến vậy, em nhớ lúc ấy chóng mặt mà đi không nổi, anh K với hai thằng mặt ngựa nằm tại chỗ mà ngủ, em thì loạng choạng đi vào nhà vệ sinh để ói. Em ngồi ôm cả bồn cầu mà đưa mặt vào ói lấy ói để. Ói xong thì em tỉnh rượu hơn một chút, em ra ngoài mở cửa sổ, lấy điếu 3 số ra phì phèo, đầu óc vẫn hơi quay cuồng, rượu của anh K uống rất ngon, nhưng ngấm mạnh thật, uống vào em cảm thấy hứng lắm mấy thím ợ, em lại nhớ đến ngày hôm qua với Lacoste mà dựng hết cả thằng nhỏ dậy, căng ra cái quần đùi rất là lộ liễu, thấy ai cũng ngủ cả rồi nên em cũng không thiết che làm gì, cứ để cho “nó” như thế mà thong thả đi lên phòng để ngủ, lên đến trên sảnh thì Hồ Ly đang ngồi ngoài salon xem TV, em giật cả mình.
- Em…chưa ngủ à?
Con Hồ Ly thì cứ tròn xoe mắt mà nhìn xuống quần em…

Chapter 36: Hơi men…

Em vội khum người xuống tí để “ẩn” đi cái “cột cờ”, con Hồ Ly thì liền quay sang vờ coi TV, em nghĩ nó thấy rồi, nhưng em không ngượng, em đang say, nên khi bị gái nhìn thấy đang” chào cờ” thì thấy hứng lắm, cái “cờ” của em ngày càng vươn cao hơn, con Hồ Ly thì cứ nhìn chằm chằm vào TV, em cứ đứng ấy nhìn nó, mắt em lim dim, đầu óc thì quay quay, người thì nóng rực, nhất là phần dưới, em bị hơi men làm cho tự tin hơn, em đứng thẳng người, mặc cho cây cờ lúc lắc, em bước đến bên Hồ Ly, ngồi phịch xuống cạnh nó, em nhìn TV một tý rồi quay sang nó, nó vẫn chăm chú vào TV, em say xỉn hơi men mà lãm nhãm với nó:
- Xỉn quá đê………!
Nó liếc sang em, em liền hỏi:
- Sao em….chưa ngủ?
Rồi nó liếc xuống thằng nhỏ đang “chào cờ” của em
- Thầy! thầy…ghê quá à!
- Ghê gì?
Nó chỉ vô cái ấy của em, em nhìn xuống rồi cười.
- Cái này có gì đâu mà ghê!
Rồi em cầm tay nó đặt vào “cây cờ”, nó giật mình, nhưng nó không rút tay lại. Rồi nó nhìn em, em nhìn nó.
- Thầy! thầy…sao nó cứng thế!
Rồi em kéo quần ra nhét tay nó vào trong, các ngón tay của nó chạm vào làm em phê như con tê tê, rồi nó cầm vào, rồi nó bóp bóp.
- Sao…sao nó nóng quá vậy thầy!
Rồi nó cứ ngồi đấy bóp bóp “cây cờ” của em,mắt thì nhìn em đắm đuổi, môi thì he hé mà thở gấp. Đoạn rồi nó sờ lên cái đầu…
- Sao…nó nhớt nhớt vậy thầy….
- Muốn coi thử không?
Nó không nói gì cả, mặt nó bắt đầu ửng đỏ lên. Rồi em nhướn người đến hôn nó. Hai thầy trò ngồi hôn nhau, nó vừa hôn vừa bóp “cây cờ” của em, khiến “cầy cờ” ngày càng “cứng cáp” hơn. Đang hôn nhau thắm thiết thì có tiếng cửa phòng mở, con Hồ Ly liền rút tay khỏi quần em, rồi ngồi nghiêm chỉnh vờ xem TV, em thì vội lấy cái gối trên salon đặt lên đùi để che “cây cờ” đi. Cửa mở, chị L bước ra.
- Sao giờ này hai em chưa ngủ?
Em lúng túng đáp
- À…ờ, em vô ngủ liền giờ
- Dzô ngủ đi!
- Ờm…để coi xong phim này rồi em ngủ, chị định đi đâu vậy?
- Chị xuống kiếm cái gì ăn!
Đoạn rồi chị L đi xuống nhà dưới, lúc này “cây cờ” của em cũng teo lại, rồi em ngồi ấy mà xem TV với Hồ Ly. Em quay sang nhìn nó cười.
- Tý nữa là tiêu rồi!
Nó không nói gì, rồi nó xòe tay ra đưa lên mũi ngửi.
- Sao nó hôi vậy thầy!
Nó cứ đưa tay lên ngửi mãi làm em lại bị “kích động”, cây cờ lại vươn lên. Thiết nghĩ bây giờ ở dưới nhà chị L đang ăn, còn ở trên này thì tất cả các phòng đều có người ngủ, riêng phòng của em thì không ai, anh K với hai mặt ngựa ngủ ở dưới nhà khách rồi, em dự sẽ dụ Hồ Ly vào phòng em để cho nó nhìn rõ “con sâu” hơn. Thế là trong lúc chị L đang ở dưới nhà, em liền dụ dỗ con Hồ Ly:
- Vô phòng thầy không, thầy cho em coi cái này hay lắm!
- Cái gì thầy?
- Thì đi vô sẽ biết!
Rồi em lấy remote tắt TV, rồi đứng dậy nắm tay nó. Nó níu lại, như chưa muốn vào, sau rồi nó cũng đứng dậy cùng em vào phòng.

Em cẩn thận khóa phòng lại thật kỹ, rồi ôm lấy Hồ Ly mà hôn điên cuồng. Cả hai ngã xuống giường, em nằm đè lên nó mà liếm láp. Một hồi sau, em nằm ngữa ra rồi kéo quần xuống cho nó xem “con sâu”, nó nhìn “con sâu” một lúc thì cầm vào, rồi đưa miệng đến…Đoạn này em xin không kể chi tiết.
Con Hồ Ly đang mút kem thì có người gõ cửa phòng. Em giật mình đẩy Hồ Ly ra rồi kéo quần lại, miệng con Hồ Ly đầy nước dãi, nhiễu cả lên giường.
- N ơi! em ngủ chưa?
Giọng chị L
- Dạ sao chị!
- Em xuống bếp phụ chị tý được không?
- Dạ rồi em ra liền, chị xuống trước đi!
- Ừ! Nhanh nha!
Đoạn rồi nghe tiếng bước chân chị L xa dần, em nói Hồ Ly ở trong này để em ra trước. Em mở cửa nhẹ nhàng, đưa đầu ra ngoài dòm, không có ai cả, em ra hiệu cho Hồ Ly ra khỏi phòng. Nó nhìn em thẹn thùng.
- Vậy…em đi ngủ nha!
- Ừ! Em ngủ đi!
Nó về phòng, em thì đi xuống bếp gặp chị L. Em thấy tô cơm nguội với cái hột gà để trên bếp, đoán chị L định làm cơm chiên ăn, em hỏi:
- Sao chị!
- Chị bật cái bếp hoài không được, em coi dùm chị coi!
Rồi em loay hoay một hồi mới mở được cái bếp. Chị L đổ cơm vào chảo mà đảo qua đảo lại.
- Em ăn không?
- Dạ thôi! Em không đói.
Đang chiên dỡ thì chị L tắt bếp, quay sang em.
- Em ơi! chị muốn…
Em lúng túng
- Ở đây sao được chị!
Chị L nhìn về hướng cái nhà vệ sinh to đùng.
- Dzô kia nha!

Chapter 37: Sét đánh ngang tai!

Chị L nắm tay em nhẹ nhàng rón rén đến nhà vệ sinh tránh đánh thức anh K với hai mặt ngựa đang ngủ ngoài phòng khách. Cả hai vào WC, nhẹ nhàng khóa cửa lại rồi…Em xin không kể chi tiết, lúc ấy em đang say, lại vừa mới được Hồ Lỳ “thổi” lúc nãy nên rất sung sức, làm đến độ chị L rên ư ử mà khóc chảy cả nước mắt mấy thím ợ.

Sau khi xong việc thì em với chị L mặc đồ lại. Em mở nhẹ cửa phòng WC ló đầu ra nhìn, anh K và hai mặt ngựa vẫn nằm ngủ bất động, bên ngoài không còn ai khác, thế là em ra ra hiệu cho chị L cùng ra. Lúc này em quá buồn ngủ rồi, em đi thẳng lên phòng mà nằm phịch xuống ngủ thẳng cẳng.
Thế là sau hai ngày ở Phan Thiết, em dường như đã bị “tê liệt”, không còn sức lực chi nữa. Sáng hôm sau, mọi người rũ nhau đi ra Bàu Trắng chụp hình. Đến Bàu Trắng, sa mạc cát trắng đẹp lắm, tha hồ mà chụp hình tạo dáng, chụp hình xong thì mọi người trở về Villa, ai cũng đói rã ruột, em thì tự hỏi hôm nay sẽ được ăn món gì do Công Chúa làm đây.

Trưa hôm ấy, Công Chúa nấu canh chua cá, chén canh nóng hổi, cá thì đặt từng khứa lên dĩa nước mắm nhỉ rồi xắt ớt vào. Ngon đến độ em ăn hết 7 chén cơm, no căng cả bụng. Ăn xong em lên phòng nằm nghỉ, nằm trên giường rồi em chợt nhận ra…hôm nay là ngày cuối cùng ở Phan Thiết, ngày cuối cùng được ở chung nhà với 4 thiên thần, về nhà là sẽ nghỉ tết, không biết khi nào mới có lai những chuyến đi chơi này. Em nằm mà cứ nghỉ vẫn vơ, em ước gì Tết này cũng làm, em thực sự không muốn rời xa 4 thiên thần của em…Em nằm một hồi thì ngủ đi lúc nào không hay.

3h chiều hôm ấy, mọi người đi tắm biển lần cuối trước khi về. Ở bãi biển, có nhiều gái Tây mặc bikini lắm, da trắng, mắt xanh, tướng tá ngon lành, nhưng em chả thèm, nhìn 4 baby dễ thương hơn nhiều. Em mãi nhìn Lacoste chơi đùa cùng sóng biển, sóng đập vào người nó, hai trái bưởi tưng muốn động đất. Không ngờ con cá sấu lạnh lùng ngày nào em mới gặp, giờ đã trao thân mình cho em, em thầm nghĩ đến việc kết duyên cùng Lacoste, nhưng rồi hình ảnh của chị L, Hồ Ly, Công Chúa lại xuất hiện, em bắt đầu rối bời. Em thầm ước có thể hẹn hò cùng lúc với 4 thiên thần, em sẽ cho chị L làm vợ cả, rồi đến Công Chúa, Lacoste rồi Hồ Ly…
Nhìn mấy baby chơi đùa vui quá, em chạy đến ẵm từng em lên rồi ném xuống nước. Đoạn em ẵm Công Chúa lên, nó vùng vẫy thế nào mà tay bóp trúng tờ rym em, thốn vãi ông ba già. Em liền thả nó xuống, dường như em và nó đều biết chuyện gì vừa xảy ra, nó ngượng mà đi chỗ khác chơi, em thì vẫn bàng hoàng đứng ấy.
Rồi mọi người chụp hình lần cuối ở bãi biển. Đến villa, mọi người về phòng tranh thủ thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về. Khoảng nửa tiếng sau, xe đến, em cùng mọi người bước lên xe, em ngoái nhìn lại căn Villa lần cuối, em sẽ mãi nhớ căn biệt thự này, đây là nơi mà em và Lacoste lần đầu với nhau…
Xe bon bon trên đường, em ngoái đầu xuống nhìn, ai cũng ngủ thiếp đi vì mệt, em nhìn qua cửa sổ mà ngẫm nghĩ về tương lai của mình.

Về đến Sài Gòn thì đã gần 11h tối. Mọi người vào quán lấy xe rồi tạm biệt nhau mà về. Công Chúa thì có ba đến rước, Lacoste mẹ đến đón, Em thì chở Hồ Ly về nhà…
Trên chiếc 67 huyền thoại trùm mền trong quán suốt 3 ngày trời, hành lý cồng kềnh, Hồ Ly ngồi sau em mà từa đầu vào lưng em mà gật gù. Đến nơi, Hồ Ly lim dim mắt mà bước xuống xe, nó có vẻ mệt và buồn ngủ lắm. Đoạn rồi cả hai tạm biệt nhau. Trên chiếc 67 huyền thoại, em phóng thẳng về ngôi nhà thân yêu.

Thế là những ngày nghỉ Tết bắt đầu, em không đến lớp, không đến quán, cũng không đến võ đường nữa. Mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày nhạt nhẽo, mấy đứa bạn cũ cứ gọi đi nhậu, đi mát-xa riết, em chẳng tha thiết gì cả, chỉ ở nhà tập tạ rồi lướt web. Chị L về quê thăm mẹ, Lacoste cũng cùng mẹ về quê, chỉ có Hồ Ly và Công Chúa thì vẫn ở nhà như em. Đêm đêm em lại nhắn tin qua lại với Công Chúa và Hồ Ly, rồi lấy cái quần của Lacoste ra hưởng thụ rồi mới ngủ. Thế là những ngày Tết trôi qua thật ảm đạm, em thì từ cái vụ để quên áo khoác thì chả dám đi chơi riêng với Công Chúa hay Hồ Ly. Em cứ ở nhà rồi đến mùng 1 đi chúc Tết dòng họ.

Rồi thì những ngày Tết cũng qua, sau hơn 2 tuần nghỉ Tết, quán bắt đầu hoạt động lại. Giây phút mong chờ của em cũng đến. Trên chiếc 67 huyền thoại, với thao tác quen thuộc, đạp máy, bóp côn, vô số rồi rồi chạy,em bon bon trên đường đến quán, đường phố khá vắng, đến đầu hẻm, cái bảng hiệu quen thuộc, em chạy vào trong, dừng xe trước quán, gác chống, nhìn qua ô cửa, em đã thấy bóng dáng của 4 thiên thần.
Hôm ấy mọi người đều có mặt sớm tại quán, ai nấy đều vui vẻ tay bắt mặt mừng, riêng Lacoste thì có vẻ hơi suy tư. Hôm ấy quán khá vắng, có lẽ vẫn còn dư âm của ngày Tết. Sau Tết, Công Chúa, Hồ Ly, Chị L đều mập mạp và xinh hẵn lên, có Lacoste thì có vẻ ốm đi, cả buổi nó cứ buồn buồn thế nào ấy.

Thằng mặt mụn sau khi nghỉ Tết thì đã thoát được kiếp Alone, cứ gọi điện, nhắn tin rồi cười một mình suốt. Em cũng mừng cho nó, tội nghiệp lắm mấy thím ợ, nhiều lần cứ gặp rồi nhờ em tư vấn tình cảm cho, thế mà giờ đây đã có gấu. Em thì sau Tết dành dụm được ít tiền nên sắm được một con iPhone 3GS, em tha hồ mà chụp hình mấy baby để tối ngắm.

Em đang mãi mê chụp lén Công Chúa với Hồ Ly thì con Lacoste đến níu áo em.
- Anh N ơi!
Mặt nó buồn lắm, em nghĩ nó đang gặp chuyện gì đó không vui.
- Sao em?
Nó liếc nhìn xung quanh rồi nói nhỏ với em.
- Anh vào bếp nói chuyện với em được không?
Rồi nó dẫn em vào bếp, trong bếp không có ai cả, khá yên ắng. Nó có vẻ căng thẳng lắm, nó cứ đứng yên trong bếp, em nghe được cả hơi thở và nhịp tim của nó nữa.
- Sao em?
Nó ngước lên, nhìn em tha thiết rồi lại cúi mặt xuống, giọng nó run run, lí nhí:
- Anh ơi! hình như…hình như…em…có thai rồi!

Chapter 38: Cá sấu yêu con

- Em nói cái gì?
- Hình như…em…có thai! Hức hức
Nó bắt đầu mếu, em thì đầu óc quay cuồng, không tin nổi những gì vừa nghe. Em bắt đầu suy diễn lung tung, em nghĩ đến chuyện phá thai, nghĩ đến chuyện nuôi con…Em sợ lắm, vã cả mồ hôi lạnh. Em tự hỏi hôm ấy đã rút ra rồi cơ mà, em còn bắn lên bụng nó nữa, sao lại có chuyện vô lý như thế được.
- Sao em biết!
Nó nức nở:
- Từ. hôm. đó, Em..hu hu..sợ..lắm, em…cứ..lo…lắng…mãi…rồi..một tuần sau…em…mua..que..thử thai, nó…hiện…2…gạch….Hu hu hu
Lúc này em như muốn vãi cả ra, mặt em như không còn một giọt máu nào nữa. Em lấp ba lấp bấp:
- Cái que ấy chắc không chính xác đâu em…
- Chính. Xác. Mà. Hu hu hu hu…
Em vội dỗ nó nín để tránh mọi người chú ý, em thì thầm vào tai nó:
- Tý nữa anh chở em đi khám nhé!
Nó sợ hãi
- Hong, hong, em không đi, em sợ lắm, huh u
- Chỉ khám thôi em, khám thôi, xem có bầu hay không thôi, không có làm gì hết…
- Hu hu hu, mấy ngày nay em sợ lắm, em sợ mẹ biết lắm….
Em ôm nó vào lòng, ôm nó an ủi:
- Thôi không sao hết, chưa chắc có thai đâu, chút nữa anh chở đi khám…
Nó tựa vào lòng em, rồi gật đầu…
Một hồi sau nó nín, nó vào WC rửa mặt, em thì tranh thủ ra gặp chị L vờ xin chở Lacoste đi mua đồ ăn trưa.

Trên chiếc 67 huyền thoại, em cùng Lacoste phóng bạt mạng đến bệnh viện gần đó. Trên xe nó sợ lắm, cứ khóc mãi. Đến bệnh viện, em dắt tay nó đến khoa sản. Ngồi chờ một hồi thì bác sĩ gọi tên, em cùng nó vào trong. Em khai với bác sĩ rồi nhờ bác sĩ khám lại xem có thật là có thai không, đoạn rồi bác sĩ mời em ra ngoài để tiện khám thì Lacoste không chịu, nó đòi em ở lại. Thế là em đành ở trong cùng nó xem bác sĩ khám.
Quy trình khám khá lằng nhằng. Đầu tiền, bác sĩ cho nó nằm trên giường, cởi quần, vệ sinh âm đạo, rồi dang chân ra, ổng lấy một cái kẹp mỏ vịt nhét vào trong âm đạo rồi banh ra xem, sau khi nhìn chăm chú thì ổng lấy mẫu dịch nhờn. Con Lacoste nằm ấy mà ngượng đỏ cả mặt, em thì sốt ruột quá mà cũng chả còn tâm trí đâu mà hứng khi nó nằm ở tư thế đó. Sau khi lấy mẫu dịch nhờn thì ổng bắt đầu siêu âm. Nhìn vào cái màn hình em chẳng thấy được gì cả, chính xác là không hiểu. Siêu âm xong thì ông thì đưa cho Lacoste một cái khay nhỏ để lấy mẫu nước tiểu. Sau khi lấy mẫu nước tiểu thì lại lấy mẫu máu. Xong xuôi, bác sĩ kêu em và Lacoste ra ngoài chờ.

Ngồi ngoài sảnh chờ, Lacoste như người mất hồn, môi nó tái nhợt, em vội đi mua cơm hộp và nước đến cho nó ăn. Nó vừa ăn vừa mếu máo:
- Anh ơi! lỡ như có bầu thiệt…thì sao?
- Không có đâu em!
Em cố gắng trấn an nó
- Nhưng lỡ có thì sao?
Em thở dài…
- Thì…thì phải phá đi chứ sao!
Bỗng nhiên con Lacoste nức nở lên.
- Hong, em sợ lắm, em không phá đâu!
Em trấn an nó
- Nếu có thai thì cũng chỉ khoảng 2, 3 tuần thôi em, phá thai bằng cách uống thuốc được mà…
- Uống thuốc có đau không anh?
- Anh…anh không biết nữa, chắc không đau đâu…
Nó khóc quá trời, em lấy tay mà chùi nước mắt nước mũi cho nó, nhìn nó tội nghiệp lắm. Em thì chỉ biết tới đâu thì tính tới đó…

Khoảng 30 phút sau thì bên phòng xét nghiệm gọi tên, em với Lacoste đến gặp bác sĩ, bac sĩ đưa cho cả một đống giấy tờ, nào là giấy xét nghiệm máu, giấy xét nghiệm HIV, giấy xét nghiệm tiểu đường…và cái cuối cùng là giấy kết quả…
Em nhìn vào mà trời đất như sụp xuống, Lacoste đã có thai hơn 2 tuần…Em bủn rủn cả tay chân, em nhìn Lacoste.
- Em có thai rồi…
Nó nghe xong mà đứng hình, nó như muốn ngã, em liền dìu nó đến ghế nghỉ. Đoạn rồi em vào nói chuyện với bác sĩ, tham khảo cách giải quyết. Bác sĩ khuyên em nên giữ lại thai, phá đi sẽ không tốt cho sức khỏe Lacoste, thai chỉ mới hơn 2 tuần nên có thể phá bằng thuốc được, sau khi được bác sĩ khuyên răn và góp ý thì em quyết định phá, rồi bác sĩ kê cho em một đơn thuốc phá thai hết hơn 300 ngàn, còn dặn dò em cách cho “vợ” uống, triệu chứng khi uống, rồi phải thường xuyên đến bệnh viện để bác sĩ theo dõi. Em phần nào yên tâm hơn…

Em với Lacoste nán lại bệnh viện một hồi để nói chuyện. Em nói với nó về chuyện phá thai bằng thuốc.
- Phá thai bằng thuốc có vẻ an toàn hơn đó em.
- Có đau không anh?
- Bác sĩ nói là trong thời gian uống sẽ bị đau bụng dữ lắm, còn đi ra máu nữa.
Nó bắt đầu sợ sệt
- Em sợ lắm, em sợ….
Em ôm nó vào lòng mà dỗ dành:
- Anh luôn bên cạnh em mà, không có gì phải sợ hết!

Hôm ấy chị L chửi em với Lacoste quá trời vì đi đến hơn 5h mới về, em bịa là bị công an bắt xe rồi làm thủ tục này nọ nên hơi lâu. Rồi Lacoste lủi thủi vào quán mà làm việc, em thì cũng chuẩn bị chở Hồ Ly đi tập.
Trên đường, Hồ Ly cứ kể chuyện ăn Tết ở nhà, em thì cứ ầm ừ cho qua. Em lúc này không còn tâm trí gì để nghĩ đến chuyện khác nữa. Hôm ấy tập cũng bình thường, tập xong em lại chở Hồ Ly về. Một mình trên chiếc 67 huyền thoại, em cứ thẫn thờ mà chạy, trong đầu em hiện lên những trường hợp xấu nhất về chuyện bầu bí này, em lo lắm, đây là lần đầu tiên em bị áp lực đến vậy.

Về đến nhà, em tắm rửa, lục cơm nguội ăn rồi lên phòng ngủ. Em chợp mắt được một chút thì có điện thoại, Lacoste gọi:
- Anh nghe!
- Anh ơi! Em…Em…Em không muốn phá thai đâu!

Chapter 39: Trách nhiệm

Em sửng sốt mà tỉnh cả ngủ
- Em nói gì vậy?
- Em không bỏ con đâu…Hức
Em lúc này rối lắm, tự dưng nó không chịu phá, em hít một hơi thật sâu rồi bình tĩnh hỏi nó:
- Tại sao? Bây giờ chưa phải lúc đâu em!
- Em biết…nhưng như thế là giết con, em không muốn!
Em cố gắng thuyết phục:
- Bây giờ anh và em vẫn còn đi học, chưa có công ăn việc làm ổn định thì sao mà nuôi em bé được hả em? Nó sẽ ảnh hưởng đến tương lai của em đó.
Nó bắt đầu òa khóc
- Tại anh…hết! anh phải…chịu,trách, nhiệm! hu hu. Em không muốn giết con em đâu…
Nó vừa khóc vừa khăng khăng đòi giữ lại đứa bé làm em rối cả lên, lúc này đầu óc em hoàn toàn trống rỗng, không suy nghĩ thêm được gì để thuyết phục nó. Lacoste nói đúng, em là người phải chịu trách nhiệm cho việc này, và em đang cố gắng trốn tránh, em nhìn lại mình, thấy mình thật hèn hạ…Em hít một hơi thật sâu.
- Rồi! em không muốn phá thì thôi…
- Anh qua nói chuyện với mẹ em đi, hức! Trước sau gì cũng lộ ra thôi!
Nghe đến đây em như đứng tim, em sẽ gặp mẹ Lacoste để trình bày? Em sẽ đối diện với bác, rồi bác sẽ phản ứng sao đây? Em bắt đầu hoảng loạn.
- G…Gặp mẹ em?
- Anh gặp mẹ em nói chuyện đi!
- Em à! Anh nghĩ tốt nhất là nên bỏ nó đi…
Nó hét lên trong điện thoại
- KHÔNG! Không bỏ gì hết, anh phải chịu trách nhiệm, em cũng vậy!
- Nhưng làm sao mình nuôi được chứ, thân anh và em còn lo chưa xong…
- Thì tới đâu hay tới đó…Hức! Anh đi gặp mẹ em đi! Hu hu!
Em bàng hoàng, không lẽ tương lai của em chấm dứt tại đây sao? Rồi em phải bỏ bê chuyện học, lăn lộn kiếm tiền để nuôi em bé sao? Em hoang mang lắm, Lacoste vẫn khóc qua điện thoại, nghe nó khóc mà em thương lắm, em dỗ dành nó:
- Nín đi em! Được rồi! anh sẽ gặp mẹ em nói chuyện, rồi anh sẽ cùng em nuôi con nhé…
- Hức, hức! Ùm…..
Rồi em nhờ nó hẹn bác gái khoảng 8h tối ngày mai em qua.

Đêm ấy em không sao ngủ được, em nằm suy nghĩ về những điều sẽ nói với bác vào ngày mai, em suy diễn mọi tình huống xấu xảy ra., em lo lắm, chưa bao giờ em lo sợ đến như vậy. Xung quanh em như chuyển thành một màu xám xịt, u ám, em bắt đầu hối hận vì gì đã làm, em ước gì thời gian quay lại đêm hôm ấy, phải chi em đừng uống say, phải chi em kiềm chế một chút, phải chi em cẩn thận mà đeo bao cao su vào….Rồi em ra ngoài mà hút vài điếu ba số, em ước gì tất cả chuyện này chỉ là một giấc mơ mà thôi…
Hôm sau em nghỉ học vì đã thức đến 5h sáng, em ngủ đến 1h trưa rồi dậy đi làm luôn. Trên chiếc 67 huyền thoại, em đi tàn tàn đến quán, em lo lắm, em mong ngày hôm nay sẽ trôi qua thật nhanh và quan trọng hơn, em mong Lacoste sẽ suy nghĩ lại việc giữ đứa bé. Vào trong quán, mọi người vẫn làm việc bình thường, em thì bơ phờ, mệt mỏi, em suy sụp hoàn toàn…Lacoste đến bên em nói nhỏ:
- Em nói mẹ rồi! tối nay anh về nhà với em…
Vậy là nó đã thực sự kiên quyết giữ lại đứa bé, em không còn con đường nào khác là phải nói rõ với mẹ nó, cảm giác này vừa thất vọng vừa lo lắng, khủng khiếp lắm mấy thím ợ. Hôm ấy em chẳng có hứng thú nào mà trò chuyện với ai, cũng chẳng còn hứng thú mà lấy điện thoại chụp hình mấy baby, em chỉ chờ và chờ, em mong một điều kì diệu gì đó sẽ xảy ra, một điều gì đó cứu em thoát khỏi cảnh này, em cầu xin Quân Âm giúp em vượt qua ải này, rồi em sẽ nguyện ăn cơm không 1 năm…

Cái gì đến thì cũng đến, hôm ấy em sau khi đi tập xong, em chở Hồ Ly về sớm rồi ghé qua quán. Lacoste đang đứng trước hẻm chờ em. Đoạn rồi em đi theo nó về nhà, em nhớ lại lần em cũng đi theo nó như vậy rồi bị đụng xe nên em cứ vừa đi vừa nhắc nhở nó coi trước coi sau. Rồi thì cả hai cũng đến hẻm nhà nó, em xuống xe dẫn bộ cùng Lacoste đến cổng. Con chó mập thấy em, nó mừng lắm, nó quẩy đuôi mãi, lâu lắm rồi em mới gặp lại nó, nó có vẻ mập hơn nhiều. Em dắt xe vào nhà, gác chống xuống, từ ngoài nhìn vào, em đã thấy bác gái ngồi ở nhà khách xem TV. Tim em đập mạnh, rồi bắt đầu khó thở, em còn không dám bước đi một bước nữa.
- Đi anh!
Lacoste níu tay em vào, em chập chững bước từng bước vào trong nhà, gần xịt mà sao xa quá, em cứ bước mãi, bước mãi…Vào đến nhà, bác gái ngước lên nhìn em mà vui vẻ cười:
- Chào con!
Bác ấy vẫn nhớ em là ân nhân cứu mạng Lacoste nên có vẻ quý em. Em phần nào cũng bớt căng thẳng hơn. Rồi Lacoste níu em ngồi xuống đối diện bác. Bác gái tắt TV, rót trà cho em.
- Sao, con B.N nó nói con có chuyện muốn nói với bác hả?
Em chỉ biết cúi gầm mặt xuống đất, hai tay nắm chặt vào nhau, hít một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh.
- Dạ! con…con có chuyện muốn thưa với bác.
Bác gái cười!
- Bộ định làm quen con gái bác hả!
Bác gái uống một ngụm trà, rồi cười nói với em tiếp:
- Ngày xưa còn học cấp 3 thì bác không cho bồ bịch nhăng nhít đâu. Bây giờ thì nó vào đại học rồi, bắt đầu có bạn trai cũng tốt…
Em với Lacoste nhìn nhau mà chẳng biết nói gì, Lacoste nhìn em gật đầu như ra hiệu. Em biết đã đến lúc nói sự thật, em một lần nữa hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi thưa với bác…
- Dạ….! Thực ra thì…Thực ra thì….
- Thực ra sao con…?
Em bắt đầu bối rối, em ráng hít một hơi thật sâu nữa rồi thở ra từ từ. Bác gái thì cứ chăm chú nhìn em… Em nhìn Lacoste lần nữa để lấy tự tin, nó nhìn em tha thiết, tay thì bấu chặt vào áo em…Em quay lại nhìn bác gái, nhìn thẳng vào mắt bác.
- Thưa bác! B.N…có bầu với con rồi!

Chapter 40: Quá bất ngờ.

Vừa dứt câu, em chẳng dám ngước lên mà nhìn bác gái, sau câu nói ấy của em, không gian im lặng đến đáng sợ. Rồi em nghe một cái “Xoảng”.
- B.N! CÓ THIỆT KHÔNG!?
Em nhìn lên bác gái, mắt bác đã đỏ hoe, cái ly trà vỡ nát dưới sàn nhà. Lacoste bật khóc nức nở.
- Hu hu! Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ!
Bác gái xồng xộc chạy đến cửa cầm lấy cây chổi mà giơ cán lên, nhào đến đánh Lacoste không thương tiếc. Lacoste bị trúng mấy đòn vào người thì em vội ôm lấy nó mà đỡ. Lacoste khóc quá trời, em thì ôm chặt nó mà để bác đánh liên hồi vào lưng.
- Hu hu! Con xin lỗi mẹ…
Lacoste khóc nức nở trong lòng em, em chỉ biết câm nín mà cắn răng chịu đau, tiếng khóc nức nở của Lacoste, tiếng chửi bới nghẹn ngào của bác gái làm cho không gian vô cùng bi thảm, con chó mập bên ngoài sủa om sòm.
- Tao đánh mày chết! Tao đánh cho mày chết!
- Bác ơi! bác ơi! bác đánh con này, đừng đánh B.N nữa.
Bác gái cứ cầm cán chổi mà đánh liên hồi vào lưng em, đau lắm các thím ợ, đau từ thể xác lẫn bên trong. Lacoste khóc ngày càng lớn, em nghiến răng mà chịu cho bác gái đánh, em ôm Lacoste chặt lắm, ôm trọn nó vào lòng, đưa cái lưng vạm vỡ ra cho bác đánh lấy đánh để. Một hồi sau thì bác gái ngừng đánh, bác gục xuống sàn một cái “bịch”. Em vội buông Lacoste ra mà đến đỡ bác dậy.
- Bác ơi! bác ơi! con xin lỗi bác, con xin lỗi bác nhiều lắm!
Bác gái lúc này như vô hồn, nhìn vơ vẫn lên trần nhà. Lacoste ngồi yên trên ghế mà khóc như chưa từng được khóc. Đoạn rồi nó chạy đến mà đỡ mẹ dậy.
- Mẹ ơi! con xin lỗi mẹ, mẹ ơi!
Bác gái quay sang nhìn nó, mắt bác gái sưng vù, lấm lem nước mắt.
- Mày! Mày! Mày biến đi!
Rồi bác ấy nhìn sang em:
- Còn mày nữa! mày dụ dỗ con gái tao, mày dụ dỗ con gái tao!
Lúc này em khóc luôn mấy thím ợ, em quỳ trước bác gái mà gập người lạy.
- Bác ơi! con còn trẻ người non dạ, con lỡ dại, bác cứ đánh con đi! Bác đánh con đi!
Bác gái lúc này dường như đã kiệt sức, bác ngồi ấy mà khóc như điên như dại.
- Tao chỉ có mày là con thôi con ạ! Tao chỉ có mình mày thôi! Hu hu hu…
- Mẹ ơi! con xin lỗi mẹ mà! Con xin lỗi mẹ!
Em lúc này quỳ trước bác gái mà hai dòng lệ lăn trên má, em khóc nhiều lắm các thím ợ, lần đầu em khóc nhiều đến như vậy. Rồi bác gái cứ ngồi bẹp dưới nền gạch như người vô hồn, trong nhà chỉ còn tiếng khóc của em và Lacoste, văng vẳng tiếng sủa của con chó mập bên ngoài.
Cả ba người cứ ngồi thừ dưới nền nhà như thế đến hơn 15 phút, không ai nói câu nào. Bác gái lúc này không khóc nữa, bác ngồi bất động như tượng.
- Rồi mày có định giữ lại không?
Bác nói mà không một tý cảm xúc gì.
- Con của con, con muốn giữ lại, con sẽ giữ mẹ ơi!
- Còn cậu! cậu thì sao?
- Con sẽ chịu mọi trách nhiệm thưa bác! Con sẽ cố gắng cày cuốc mà nuôi đứa bé!
Bác gái chùi nước mắt rồi hít một hơi thật sâu rồi thở mạnh.
- Chúng mày quyết giữ lại đứa bé phải không?
Em và Lacoste đồng thanh:
- Dạ!
Bác gái lại hít một hơi sâu nữa rồi nhìn sang em.Hai mắt bác đỏ hoe, sụt sịt nói với em:
- Chuyện lỡ rồi! thôi thì…cứ giữ lại đứa bé, cậu sẽ lo cho mẹ con nó chứ?
Em vội vàng:
- Dạ! dạ! con sẽ chịu trách nhiệm tất cả!

Đoạn rồi em dìu bác gái lên ghế ngồi, cả ba tâm sự với nhau rất lâu. Bác gái kể về chuyện gia đình bác tan vỡ thế nào, rồi hỏi về gia đình em, hỏi về dự định tương lai của em. Hoàn cảnh nhà em với Lacoste khá giống nhau, gia đình đều lục đục chuyện tình cảm, có thể nhờ vậy mà ông trời mới se duyên cho em và Lacoste. Bác gái tâm sự với em nhiều lắm, bác nói trong nhà chỉ có hai mẹ con sống cùng nhau, nhiều khi cũng buồn lắm, bác nói đùa:
- Nếu có thêm thằng cháu cho bác bồng thì cũng vui!
Em nghe đến đó mà lòng nhẹ hẵn đi. Rồi bác gái dặn em thu xếp để bác qua gặp ba mẹ em mà nói chuyện. Em thì không lo lắm, ba mẹ em tính tình khá dễ, em lại là con trai một, nhiều khi ổng bả còn mừng vì sắp có cháu bồng nữa.

Bác gái tâm sự với em xong thì tình cảm giữa em và bác ngày càng thắt chặt, ba em cũng ngoại tình như ba Lacoste, nhờ thế mà em hiểu được nổi khổ mà sẽ chia cùng bác gái, hai bác cháu nói chuyện hợp ý lắm, bác còn khen em đẹp trai, khen em chững chạc, biết làm biết chịu. Bác cũng là người từng trãi nên những chuyện như vầy bác rất thông cảm cho em, chỉ là lúc đầu bác hơi shock nên không kìm chế được.

Nói chuyện đến gần 12h khuya. Em đã chuyển sang gọi bác bằng mẹ. Mọi chuyện đến lúc này tốt đẹp hơn em dự kiến, em vui lắm, trong lòng cứ lâng lâng. Đoạn rồi em xin bác cho em ngủ lại với Lacoste, bác cũng chấp thuận.
- Chúng mày đã ăn nằm với nhau rồi, nó lại có cốt nhục của mày, thôi thì cứ xem như là vợ chồng đi!
Thế là tối hôm ấy, em ngủ lại nhà Lacoste một cách công khai.

Nằm trên giường, em ôm Lacoste vào lòng, em chợt nhận ra Lacoste mới là người em nên chọn, một người con gái hiền lành, hiếu thảo lại chịu khó, quan trọng hơn là em ấy có cùng nổi đau gia đình giống em. Lacoste mới chính là người con gái em tìm kiếm. Nhìn kỹ thì Lacoste rất đẹp, một nét đẹp thánh thiện, có được người vợ vừa hiền, vừa xinh như thế đúng là mong ước của mọi thằng đàn ông. Hai đứa nằm trên giường mà long tràn đầy hạnh phúc, cả hai âu yếm nhau rồi…Em xin không kể chi tiết.

Thế là đời trai trẻ của em đến đây là hết sao? Nửa đêm nằm bên Lacoste mà em giật mình tỉnh giấc, em như gặp phải một cơn ác mộng kinh hoàng, em còn quá trẻ để làm cha, em chợt nhớ đến chị L, Hồ Ly và Công Chúa, rồi em phải ăn nói sao đây….

Chapter 41: Sóng gió chỉ mới bắt đầu

Sáng hôm sau, bác gái đã dậy từ 5h sáng để ra chợ bán. Em với Lacoste ngủ dậy lúc tầm 7h, em với nó nằm trên giường mà ôm nhau tâm sự. Cả hai kể về những ngày đầu gặp nhau ở quán, rồi lần em đưa rước Lacoste về, rồi lần em đưa nó vô bệnh viện, Lacoste nhiều tâm sự lắm, nó thực sự yêu em, và em cũng nhận ra Lacoste là người con gái em vẫn hay tìm kiếm. Rồi cả hai bàn về dự định trong tương lai, bàn về việc lấy nhau, về việc đặt tên cho em bé…

Cả hai âu yếm một hồi thì xuống dưới nhà. Trên cái bàn tròn dưới bếp, có sẵn hai tô mì xào của bác gái nấu, kèm theo một tờ giấy, Lacoste cầm lên đọc mà cảm động rơm rớm nước mắt, chắc có lẽ là những dòng tâm sự của mẹ nó. Đoạn rồi cả hai ngồi ăn mì. Ăn xong, em hôn tạm biệt Lacoste, nó tiễn em đến tận đầu hẻm. Trên chiếc 67 huyền thoại, em bon bon trên đường mà lòng vừa vui vừa buồn…Em thực sự vẫn chưa sẵn sàng để làm cha.

Chuyện đã lỡ rồi, đành chịu vậy, giờ em chỉ còn biết sắp xếp thời gian để cho bác gái và Lacoste đến gặp bố mẹ em.

Em về đến nhà, căn nhà trống vắng, thiết nghĩ nếu có một thằng cu thì mẹ em sẽ sẵn sàng nghỉ bán mà ở nhà trông nom nó, nghĩ đến mà thấy cũng vui vui. Em lên phòng, nằm phịch xuống giường mà suy tư, em ngủ đi lúc nào không hay.

Đến trưa, em dậy sớm hơn 45 phút, thay đồ, rồi phóng xe sang nhà Lacoste. Em qua đón nó đi làm luôn. Trên xe, Lacoste ôm em mà tựa đầu vào lưng, em thì đang nghĩ về chuyện giải quyết tình cảm với 3 baby kia. Lần này em quyết định sẽ không lăng nhăng nữa, sẽ chấm dứt tình cảm với chị L, Hồ Ly và Công Chúa.

Đến quán, emvà Lacoste bước vào, cả ba baby nhìn em chằm chằm, con Hồ Ly có vẻ không thích em chở người khác, mặt nó hầm hầm. Rồi mọi người bắt tay vào làm việc, Công Chúa hôm nay có vẻ cũng không vui khi thấy em chở Lacoste đến, Hồ Ly thì giận ra mặt. Hôm ấy em cứ quấn quýt bên Lacoste để giúp nó làm việc cho đỡ cực, em thì thầm bên nó:
- Em đang có thai mà, làm vừa vừa thôi!
- Em biết rồi!
Em nhìn nó cặm cụi pha café mà thương.
- Em làm một tháng nữa thì nghỉ đi! Ở nhà dưỡng thai cho khỏe.
- Nghỉ làm thì lấy tiền đâu mà xài!
- Em cứ nghỉ đi, chuyện tiền bạc cứ để anh, anh sẽ ráng cày mà lo cho mẹ con em.
Nói đến đây em thấy mình trưởng thành lắm các thím ợ, cứ như một người đàn ông thực thụ. Lacoste nhìn em trìu mến rồi gật đầu. Em chợt có một cảm giác lạnh buốt sau xương sống, em quay lại thì thấy con Hồ Ly đang đứng ở xa nhìn em chằm chằm, nó làm em rợn cả người.

Về chuyện tiền nong, em có việc làm ở võ đường lương cũng ổn nhưng em nghĩ sẽ không bền, nếu mất đi nguồn thu nhập ở võ đường thì thật là bế tắc. Em hơi lo, em chợt nhớ đến bố mẹ, họ sẽ sẵn sàng cưu mang và đùm bọc bọn em trong những lúc khó khăn. Đến lúc này đây em mới thấy được gia đình quan trọng thế nào. Em thầm nghĩ trong thời gian tiếp theo, em sẽ vừa học vừa làm để nuôi vợ con và nuôi tương lai của mình. Bố mẹ sẽ là chỗ dựa để em vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, chỉ khi nào thực sự bế tắc thôi, em cũng không muốn làm phiền bố mẹ nhiều…Em cười thầm, không ngờ số mình lại éo le đến vậy, vừa mới hai mươi mấy tuổi đầu đã phải lo toan đến cuộc sống gia đình.

Rồi thì đến 6h chiều, như thường lệ em sẽ chở Hồ Ly đi tập chung, Lacoste thì cứ nghĩ em với Hồ Ly là thầy trò thôi nên cũng không ghen tuông gì chuyện em cùng Hồ Ly đi tập.
- T, nhanh lên!
Em hối nó
- Biết ròi!
Nó trả lời cọc lóc, bước ra lề mề, không giống như mọi hôm, nhí nhảnh, hấp tấp. Rồi nó lên 67 huyền thoại, em phóng xe đến võ đường. Trên xe nó cũng chẳng thèm ôm em như mọi khi.
- Sao hôm nay thầy chở chị B.N đi làm vậy?
Em biết ngay mà
- À..ờ…thì nhà chị B.N gần nhà thầy, tiện thể chở luôn, thầy thấy nó đạp xe đi làm cực quá cũng tội nghiệp.
- Tội nghiệp, tội nghiệp! thích bả chứ gì!
Nó bắt đầu to tiếng, em hơi bối rối, sợ nó làm mình làm mẫy trên xe, em nói cho qua.
- Có đâu! Thuận đường thôi mà.
- Thầy không được chở bả nữa! em không thích!
- Rồi rồi!
Nói chiều nó một chút cho yên. Rồi cũng đến võ đường, hôm ấy nó đánh em đau lắm, em có thể cảm nhận được sự giận dỗi của nó qua những cú đấm. Rồi thì đến 8h, sợ Lacoste chờ lâu nên hối nó về:
- Nhanh lên em!
- Làm gì mà hối dữ vậy!
- Thì tập mệt, về sớm nghỉ ngơi chứ em!
Nó không nói gì, hầm hầm bước ra trước em.

Trên chiếc 67 huyền thoại, em cùng Hồ Ly vi vu trên đường:
- Thầy, tấp vô lề uống nước mía đi!
Thường ngày em với nó vẫn hay vào uống nước mía, trò chuyện với nhau. Nhưng hôm nay Lacoste đang đợi em ở quán, em đành từ chối:
- Thôi, hôm nay thầy có công chuyện, mình về sớm đi em!
Nó không nói gì, em chạy qua quán nước mía thẳng về hướng nhà nó.

Rồi cũng đến nhà nó, 08:20 rồi, Lacoste đang chờ em ở quán, em chỉ muốn mau đến quán mà chở nó về nhà. Hồ Ly xuống xe, mặt nó nũng nịu nhìn em
- Hôm nay thầy không mua nước mía cho em, mai phải đền đó!
- Ừ, ừ! Thầy biết rồi
Nói xong nó nó ôm em mà hôn. Em lại bị nhục dục cám dỗ, em với Hồ Ly đắm đuối vào những chiếc hôn.
Rồi em tạm biệt nó mà về, trên chiếc gương chiếu hậu, Hồ Ly vẫn đứng đó nhìn em đi khuất.
Rồi em đến quán đón Lacoste. Chị L với Công Chúa cũng có vẻ không vui lắm, em đến mà chẳng thèm hỏi thăm gì cả. Đoạn rồi em chào hai baby mà chở Lacoste về. Trên 67 huyền thoại, Lacoste ôm em, cả hai bàn về việc đặt tên cho con mãi. Về đến nhà, con chó mập chạy ra cổng ngoảy đuôi không ngừng, Lacoste xuống xe, cả hai nhìn nhau âu yếm rồi trao một nụ hôn.
- Anh về nha!
Lacoste gật đầu gượng gạo, như không muốn em về. Em nhìn vào trong sân, thấy chiếc xe đạp, nhớ đến vụ con Hồ Ly, em khuyên:
- Em à! Hay là…mai em đạp xe đi làm nhé.
- Sao vậy!
- Thì…thì anh ngại mọi người chọc
- Có ai chọc đâu! Ngày xưa anh cũng hay chở em đi làm mà…
- Ờ…ừ…thì…
- Em đang có bầu đó!
- Rồi rồi! để anh chở đi làm, mọi người cười thì kệ mọi người ha!
Em cố tỏ ra vui vẻ. Rồi Lacoste hôn tạm biệt em lần nữa rồi vào nhà. Em trên chiếc 67 huyền thoại mà phóng về, trong lòng cứ bứt rứt…

Hôm sau đi làm, em qua chở Lacoste, em sợ con Hồ Ly lại ghen bậy bạ. Đến quán, Lacoste cùng em vào, Lúc này con Hồ Ly có vẻ căng lắm, ánh mắt nó như muốn ăn tươi nuốt sống em.
Lúc này cả quán đang làm việc bình thường, em thấy Hồ Ly đang dọn bàn một mình, nhớ đến hồi nãy nó hầm hầm, em sợ nó giận nên đi đến nói dỗ nó xem sao:
- Chiều nay thầy chở em đi ăn kem nhé!
- SAO KHÔNG CHỞ BÀ B.N ĐI KÌA!
Nó hét lớn làm cả quán giật mình, nó giận đỏ cả mắt. Em quay sang Lacoste, nó đang ngơ ngác nhìn con Hồ Ly…

Chapter 42: Quả báo đã đến

Mọi người trong quán nhìn chằm chằm về hướng em và Hồ Ly. Trong giây lát em đã nghỉ đời em thế là hết.
- Sao vậy N?
Chị L hỏi, em lúc này rất rối trí
- E…E…Em…em!
Em quay sang nhìn con Hồ Ly, nó bặm môi rất chặt, hai dòng lệ lăn dài trên má, đôi mắt đỏ hoe, lấm lem nước mắt, nó đang nhìn Lacoste mà giận dữ. Lacoste thì ngớ người ra, nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, nó cứ nhìn Hồ Ly mà ngơ ngác như con nai vàng.
- MÀY NHÌN CÁI GÌ HẢ CON KIA!
Bỗng dưng nó hét lên chửi, cả quán bắt đầu hướng mắt theo nó về phía Lacoste, Lacoste ngu ngơ, mắt đảo nhìn mọi người, nó có vẻ sợ.
- T! Không được hỗn.
- Nó hơn em mấy tuổi mà hỗn!
Rồi nó quay lại hướng Lacoste
- Mày nhìn đi đâu! Tao đang nói mày đấy con đ* kia!
Em liền tát cho con Hồ Ly một cái
- Ăn nói kiểu gì vậy hả?
Nó ôm mặt, từ từ gượng dậy, nước mắt đầm đìa.
- Thầy được lắm! thầy ngoại tình với con đ* này rồi còn đánh em nữa! THẦY ĐƯỢC LẮM!
Cả quán bắt đầu nhìn vào em, em thốn đến tận óc, phen này em chết thật rồi…Lacoste nhìn em chằm chằm.
- Em…hức…em…sẽ không…bao giờ…quên…hôm nay…hức hức, thầy…dám…đánh em!
Nó nói không thành tiếng luôn mấy thím ợ, nó khóc dữ lắm, dấu tay của em còn hằn cả trên má nó.
- Thầy…thầy xin lỗi!
- THẦY NHỚ ĐÓ! hu hu hu…
Rồi nó chạy ra khỏi quán, đây là lần thứ hai nó khóc và chạy ra khỏi quán vì em, em cảm thấy mình quá khốn nạn, em cứ đứng như trời trồng.
- Chuyện này là sao?
Em quay sang Lacoste, nó cũng rơm rớm nước mắt nhìn em, em liền đến bên nó, nó lùi xuống như muốn tránh xa em.
- B.N, anh….
- CHUYỆN NÀY LÀ SAO!!!!
-Anh…Anh…không phải vậy đâu!
- NÓ NÓI ANH NGOẠI TÌNH VỚI EM LÀ SAO!
Lần đầu tiên em thấy Lacoste giận đến vậy, em sợ lắm, em lúng túng, xoắn hết cả tờ rym lên
- N…Nó nói vậy thôi, chứ anh…
Chưa dứt câu, Lacoste đã nạt thẳng vào mặt em
- ANH NÓI THẬT ĐI!
- Anh..anh…
Rồi nó tát cho em một cái như trời giáng, rồi sáp tới đánh vào ngực em liên tục, nó vừa khóc vừa đánh em, em cứ đứng ấy cho nó đánh, đánh cho hả giận. Chị L với Công Chúa liền đến kéo nó ra, nó gục ngã xuống sàn mà khóc lóc thảm thiết. Em vội quỳ xuống đỡ nó dậy, nó đẩy em ra
- Anh đi đi! Hu hu hu hu hu! Đồ dối trá, đồ khốn nạn, hu hu hu!
- B.N, anh…anh xin lỗi!
Em sấn đến muốn đỡ nó dậy. Em vừa chạm vào tay nó thì nó giãy giụa, làm mình làm mẫy lên
- Anh đừng có lại gần tui! Anh đừng có lại gần tui nữa! hu hu hu!
Lúc này em xấu hổ lắm, nhục lắm, hai thằng mặt ngựa cứ thì thầm cái gì với nhau, còn chị L, Công chúa thì nhìn em mãi. Công Chúa đến đỡ Lacoste dậy
- B.N, nín đi! Không cần phải khóc vì thứ người này!
Giờ thì Công Chúa dường như đã hiểu ra mọi việc, nó đã biết em ngoại tình với ít nhất 2 người, nó cảm thông cho Lacoste mà ghét em ra mặt.
- B.N, nín, chị thương, vào đây chị lấy bánh cho ăn.
Rồi Công Chúa dìu Lacoste vào trong quầy, hai thằng mặt ngựa thì vờ làm việc khác. Giờ chỉ còn chị L đứng đó, em đứng thừ ra đấy, tiếng khóc nức nở của Lacoste, tiếng dỗ dành của Công Chúa từ trong quầy vọng ra làm em đau lắm. Em bắt đầu khóc, có lẽ đây là báo ứng cho em, em đáng bị như vậy. Em không còn gì nữa, những ngày tháng tươi đẹp cùng bốn thiên thần coi như đã trôi vào dĩ vãng. Lúc này em rối lắm, em chỉ muốn hét thật lớn, em bước ra ngoài, lên xe, phóng đi trong vô thức…

Em lại làm tan nát trái tim Lacoste lần nữa, lần này có lẽ sẽ không thể nào hàn gắn lại được, em cũng làm cho Hồ Ly phải đau lòng, làm cho Công Chúa khinh rẽ. Em chợt nghĩ đến đứa con trong bụng Lacoste, không biết nó sẽ ra sao, liệu Lacoste có còn muốn giữ nó lại nữa không…Trên chiếc 67 huyền thoại, em phóng bạt mạng trên đường, hai làn nước mắt cứ chảy mãi…

Chapter 43: Thiên đường nay còn đâu…

Em ngồi trên chiếc 67 mà chạy trong vô thức. Em cần được hét, cần được la thật lớn, đúng rồi. Em ngồi trên xe mà la thật to:
- ARRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRR!
Nhiều người đi đường giật cả mình mà quay lại chửi em.
- Cái ***, mày điên à
- Hết hồn!
.v.v..
Mọi người xung quanh đều nhìn em, có người giật mình lạng tay lái mém té nữa. La xong em phóng thật nhanh về phía trước, lòng em nhẹ đi nhiều lắm, thực đấy mấy thím ợ, nếu bị bế tắc hay gì đó, mấy thím có thể làm giống em, em thấy giải tỏa căng thẳng rất tốt, có điều hơi mạo hiểm chốn công cộng.

Em bình tĩnh lại được phần nào, chạy một hồi em dừng xe lại bên lề, ngồi xuống gốc cây, lấy điếu ba số ra phì phèo, em nhìn dòng người qua lại, em nhìn trời, nhìn đất. Lúc ấy em như người mất hồn, đúng, em không những mất đi tâm hồn mà còn mất tất cả. Tất cả những gì em làm là “bắt cá hai tay” như mọi người vẫn thường nói, nhưng trong hoàn cảnh của em, thực sự em đều yêu thương cả bốn người và mỗi người đều dành một tình cảm riêng cho em, em không lợi dụng ai cả, các thím nghĩ em tham lam, mất nết, đó là tại vì các thím chưa gặp mặt, chưa tiếp xúc với cả bốn người đó thôi. Em không phải tự nhiên mà gọi họ là “bốn thiên thần”, đơn giản bởi vì bốn người đều đẹp như thiên thần vậy.

Em đã rất may mắn khi được gặp chị L xinh đẹp, Công Chúa dễ thương, Hồ Ly bốc lửa và Lacoste đáng yêu, cả 4 người đều xinh , thật sự là xinh thưa mấy thím, từ bên ngoài lẫn bên trong, những giây phút làm việc cùng bốn baby là những giây phút tuyệt nhất của em, thế nào bắt em chỉ được chọn một người thì là điều tất nhiên, nhưng để chọn một người mà làm tổn thương những người con lại thì thực sự em chưa đủ dung khí để làm. Các thím nếu có rơi vào tình trạng giống em thì sẽ hiểu.

Em ngồi ấy rất lâu, đến khi trời sụp tối, em đã bình tĩnh lại rồi, em nhận ra người cần được em bên cạnh lúc này nhất chính là Lacoste. Giờ mọi chuyện đã vỡ lỡ rồi, coi như sẵn dịp này để ba baby còn lại từ em luôn…Em tự an ủi rồi quyết định đi “năn nỉ” Lacoste.

Lúc này đã hơn 7h tối, em ráng phóng thiệt lẹ về quán để gặp Lacoste. Trên chiếc 67 huyền thoại, em lạng lách như ninja vượt qua mọi mọi phương tiện giao thông để mau kịp về quán. Rồi cũng đầu hẻm, em chợt nhận ra là Lacoste hôm nay được em chở lên, không đi xe đạp, em cười thầm, chắc nó vẫn còn ở trong. Em chạy vào, nhìn từ ngoài, em thấy nó đang loay hoay trong quán với Công Chúa, chị L thì đang làm sổ sách, em hơi run, em dựng xe ở ngoài rồi vào trong.
Cánh cửa mở, cả ba liền nhìn sang em, quán lúc này đang có khách nên không ai dám manh động. Em nhẹ nhàng đến bên Lacoste. Nó cố tình tránh em, không cho em đến gần. Công Chúa thì cứ liếc nhìn em suốt. Em đành đợi đến 8h.
Lacoste bắt đầu về, nó lấy túi xách, chào chị L và Công Chúa rồi đi thẳng ra cửa, em lật đật bám theo. Ra đến cửa, em níu tay nó lại:
- Để anh chở em về!
Nó giật tay lại
- Không cần!
- Em định đi bộ về hả?
- Đi xe ôm
- Đi xe ôm coi chừng nó chở đi bán luôn đấy!
- T..Thì kệ tui!
Em vội chạy đến nắm chặt lấy tay nó. Nó vũng vẫy
- Buông raaaa!
Em kéo nó lại, nó ngã vào lòng em, em lập tức ôm nó thật chặt, nó không cựa quậy gì được nữa.
- Buông raaaaaa!
Em cứ thế mà ôm chặt nó vào lòng, nó chỉ biết la lối, rồi giọng nó íu dần, nó bắt đầu mít ướt.
- Hu, hu, hu!
- Anh xin lỗi B.N mà! Anh biết lỗi rồi…
Nó giảy giụa nhưng không thể thoát khỏi vòng tay, nó vùng vẫy không được thì liền cắn vào ngực em. Nó cắn đau lắm, đau muốn khóc luôn ấy.
- Ừ! Em cắn đi!
Nó cắn chặt vào phần ngực em, đau lắm mấy thím ợ. Rồi tự nhiên nó không cắn nữa, em thấy đau nhói, nhìn xuống thì thấy máu thấm cả lên áo, nó cắn em chảy máu luôn. Nó thì khóc nức nở.
- Em cắn đi!
- Hu hu hu! B…uông ra…!
Em sợ ôm lâu quá nó ngộp thở nên thả ra, nó liền đánh em tới tấp, em cứ mặc cho nó đánh. Nó vừa khóc vừa đánh em túi bụi. Lúc này chị L với Công Chúa đã đứng ở trước cửa quán nhìn tụi em từ khi nào. Lacoste đánh mệt thì đứng đấy khóc lóc, em đến bên nó mà xin lỗi:
- Anh biết lỗi rồi, sau này anh chỉ có mình em thôi, anh không dám lăng nhăng nữa đâu, anh thề!
Nó không nói gì, chỉ đứng khóc. Em ôm nó vào lòng một lần nữa
- Thôi mà! Anh xin lỗi mà! Đừng khóc nữa, anh xin lỗi mà!
- H…Hong, hu hu hu!
Nó tèm lem nước mắt mà “Hong! Hong!” miết, lúc ấy nhìn nó đáng yêu lắm, em vuốt tóc nó qua rồi hôn lên trán nó, nó tát em một cái rõ đau, rồi em hôn lên má nó một cái nữa, nó tát thêm cái nữa, rồi em hôn lên môi nó, nó vùng vẫy đẩy em ra nhưng không được, môi hai đứa dính chặt vào nhau, một hồi sau thì nó dịu đi,mắt lim dim rồi mặc cho em “nút lưỡi”. Chắc là nó siêu lòng rồi…em dừng hôn, nhìn nó đắm đuối, lúc này nó đã nín khóc, mặt mũi thì tèm lem cả.
- Anh xin lỗi mà! Anh chở em về nhé, rồi mua gấu đền cho em…
Nó không nói gì, chỉ nhìn em rồi sụt sịt. Em thấy nó có vẻ siêu lòng rồi nên làm tới, em ẵm nó lên rồi đi về hướng xe 67. Nó nằm im trên tay, cứ để cho em ẵm như thế, nó nằm đó mà sụt sịt thôi, chắc nó mệt rồi. Rồi em đặt nó ngồi lên yên sau, em leo lên xe mà chở nó về.
Trên đường, em mua một con gấu bông cho nó, nó chả thèm ôm em, em cứ với tay ra sau nắm tay nó mà để lên eo, khó cái là phải bóp amaya nên không tiện giữ tay nó lâu, nó lại rút về. Đến nhà, em dừng xe, nó vẫn ngồi đấy, em xuống xe rồi đến bên nó:
- Hết giận anh chưa!
Nó không nói gì, mặt vờ nhìn đi chỗ khác
- Anh chỉ yêu mình em thôi, anh với con bé T chưa có gì hết đâu.
- Xạo!
- Thì…lúc đầu anh cũng có chút tình cảm với nó, nhưng bây giờ…
- vậy là có tình cảm với nó!
- Giờ hết rồi! anh thề, giờ anh chỉ yêu mỗi mình em thôi…Anh mà lăng nhăng nữa thì ba má chết chùm!
Đến đây thì nó dường như đã bớt giận đi nhiều, em thừa thế mà lấn tới ôm hôn nó, nó phê, lim dim mắt mà mặc cho em hôn hít. Hôn xong, em tiếp tục dỗ dành cho nó bớt giận.
- Em thích con mình là con trai hay con gái!
- Con trai.
- Ừm! nó mà giống em chắc xấu lắm.
Nó đánh em một cái, nó như muốn cười.
- Anh nói giỡn mờ! vợ của anh là đẹp nhất!
- Thiệt hong?
- Hong!
Nó lại đánh em mấy phát nữa, nó bật cười, nụ cười toe toét, đôi mắt thì lem luốc vì nước mắt, nhìn thương lắm mấy thím ợ. Đoạn rồi em với nó quyết định nghỉ làm ở quán café, một phần để nó dưỡng thai, một phần để tránh mọi người dị nghị.
Em hôn tạm biệt nó, quay đầu xe rồi phóng đi, trên gương chiếu hậu, nó vẫn đứng đấy trông em…

Em trên chiếc 67 huyền thoại bon bon trên đường, vừa mừng mà cũng vừa đau…

Chapter 44: Final Chapter

Kể từ hôm ấy, em và Lacoste không đến quán nữa. Lacoste ở nhà vừa học, vừa dưỡng thai. Bác gái và Lacoste cũng đã qua thưa chuyện với bố mẹ em, lúc đầu có hơi căng thẳng một tý nhưng rồi hai bên cũng chấp thuận cho em và Lacoste đến với nhau.

Chị L và em có gọi điện tâm sự với nhau, chị đã li dị chồng, không phải vì chị ấy muốn tìm của mới mà đơn giản vì anh chồng quá ích kỷ với gia đình bên ngoại, hai vợ chồng cũng đã hết tình cảm. Hiện chị L vẫn sống ở căn nhà thuê ấy mà bắt đầu lại từ đầu, em cũng kể cho chị nghe hết toàn bộ sự việc, chị hiểu và rất cảm thông cho em. Em và chị L cũng đã chấm dứt vụng trộm.

Kể từ hôm em bị “vạch mặt” thì không còn gặp hay liên lạc gì với Công Chúa nữa. Công Chúa thì vẫn làm ở quán, nghe nói ba Công Chúa có ý định mở cho Công Chúa một quán café riêng.

Hồ Ly thì vẫn biệt tăm, không đến quán, cũng không đến tập võ. Em vẫn còn ray rứt vì chưa có dịp giải thích dứt khoát tình cảm với nó. Em với nó đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp trong thời gian tập võ, nó quý em lắm, lúc nào cũng quấn quýt bên em, nó có vẻ hy vọng rất nhiều vào em, nó yêu em thật lòng, và em rất muốn gặp nó để chính thức nói lời “chia tay”.

Hôm ấy, em quyết gặp cho được Hồ Ly, lại một lần nữa em đứng dưới nhà nó, đợi đến 2h sáng. Em đang gật gù thì nghe tiếng cửa mở. Hồ Ly xuất hiện.
- T! Thầy xin lỗi…
Nó bật khóc, chạy đến ôm lấy em
- Hu hu! Em nhớ thầy lắm! Em nhớ thầy lắm!
Em nghe mà lòng như thắt lại. Nó ôm em chặt lắm, nước mắt giàn giụa. Em nhẹ nhàng đẩy nó ra. Đôi mắt to tròn long lanh lấm lem nước mắt nhìn em tha thiết, em hít một hơi thật sâu.
- T à! Thầy có chuyện muốn nói với em…
- Hức hức!
Em thực sự không muốn làm nó đau lòng, nhưng vì Lacoste, em cắn răng mà nói:
- T à! Thầy quý em lắm.
- Em cũng yêu thầy lắm! hức hức
Em nghẹn ngào, ráng nuốt nước mắt vào trong…
- Em còn trẻ, lại xinh đẹp, sớm muộn gì cũng sẽ tìm được một người hợp với em thôi!
- T…Thầy nói vậy là sao?
Nó bắt đầu mất bình tĩnh, em hít một hơi sâu rồi thở mạnh. Nó chợt ôm lấy em mà nức nở:
- Không! em không tìm ai hết, em có thầy rồi, em không tìm ai khác hết! Hu hu!
Lúc này em không kìm được nước mắt nữa, em cố đẩy nó ra nhưng không thể, nó ôm quá chặt. Nó khóc ướt hết cả vai em. Lúc ấy đau lòng lắm các thím . Rồi em nhẹ nhàng đẩy nó ra, lấy tay lau nước mắt, nước mũi cho nó, rồi nhìn thẳng vào nó:
- Từ nay mình là thầy trò thôi nhé!
Nó chẳng nói gì, cứ khóc mãi. Em lên chiếc 67 mà nổ máy, nó chạy đến níu tay em lại.
- Thầy ơi! thầy ơi!
Em đau lắm, hai hàng nước mắt cứ chảy không ngừng.
- Thầy về!
Rồi em nhẹ nhàng gạt tay nó xuống, nổ máy mà phóng đi thật nhanh. Trong gương chiếu hậu, nó vẫn đứng ấy nức nở mà trông theo em…

Rồi ngày tháng trôi dần, em dần dần không còn liền lạc gì với 3 baby kia nữa. Cuộc sống của em bây giờ chỉ còn Lacoste và đứa bé trong bụng. Em hi vọng nhiều lắm, em nôn nóng được bồng em bé trên tay. Em hình dung khung cảnh đó, một mái nhà nhỏ, có em, Lacoste, em bé và con chó mập. Em háo hức lắm, em muốn một tổ ấm gia đình, muốn cùng Lacoste cố gắng tiến thân để cùng nhau xây dựng cho gia đình ngày càng vững vàng hơn.

Thế rồi vào tháng 4 ấy, tháng 4 của 2012, sau khi có những triệu chứng lạ, bác sĩ báo với gia đình em một hung tin: Sẩy thai. Em nghe mà hoang mang, Lacoste khóc nhiều lắm, bác sĩ nói là sẩy thai tự nhiên, cũng có khá nhiều trường hợp như vậy, cứ 5 người là có 1 người bị. Em suy sụp hẵn, Lacoste thì bỏ bê cả chuyện học hành. Đó thời kì khủng hoảng nhất của vợ chồng em. Rồi thì nhờ bố mẹ, bác sĩ động viên, Lacoste cũng dần lấy lại tinh thần phần nào. Em thì dự tính sẽ học cho xong, có công ăn việc làm ổn định sẽ tính đến chuyện có con lại, Lacoste thì nằng nặc đòi có ngay. Hai vợ chồng tranh cãi cả mấy tháng trời.

Rồi thì ngày tháng cứ dần trôi, cuộc sống của em có vẻ nhàn rỗi, ngày đi học, trưa chăm sóc vợ, tối đi dạy. Nhiều khi nghĩ đến mà bật cười, thấy mình vào đời sớm quá. Giờ đây em chỉ biết tập trung học cho tương lai, làm cho hiện tại. Thế rồi cũng qua năm mới, năm 2013, em nhớ lại những kỷ niệm của hai năm trước, nhớ đến mà em cứ dằn vặt trong lòng.Em muốn được giải tỏa, em muốn được chia sẽ để nhẹ lòng hơn.

Em vào F17, mở một topic mới, Em sẽ viết tự truyện, tự truyện về quãng thời gian huy hoàng đó, em không biết bắt đầu từ đâu, đúng rồi! Từ lần đầu vào làm, lần đầu gặp chị L. Khuôn mặt baby dễ thương của chị là ấn tượng đầu tiên của em, phải, Em sẽ đặt tên cho Topic tự truyện này là: Chị Quản Lý Dễ Thương.

Hết.

 

Bình luận