Dục vọng

Chap10

#Dụcvọng
#Chap10

– Sao, ngon không ?
Tôi nhìn Nhung, giả bộ cười thân thiện.
– Cũng được .
– Không giận tôi nữa nhé.
– Hmmmm, để xem đã.
Những con gió, nhẹ nhàng lay qua vườn cây xì xào, khẽ lay tóc em bay bồng bềnh trong ánh bình minh, khuôn mặt thiên thần ấy lại rực sáng, lấp lánh trong khung cảnh thơ mộng này. Thôi không nhìn nữa, chỉ sợ nhìn nữa lại nứng.
– Tôi đi ngủ nhé. Hôm qua tới giờ chưa được ngủ miếng nào.
Nhỏ cầm hai cái tô vào trong bếp, nghe tôi nói, nó chạy vội ra :
– Ngủ hả ?
– Ừ, mệt lắm rồi.
– Ò.. Nhung bĩu môi rồi xịu mặt xuống.
– Sao thế ?
– Buồn.
– Bạn cô đâu, rủ đi chơi đi.
– Tụi nó ở trong SG hết rồi, tôi ở đây một mình mà.
Thở dài, tôi nhìn thẳng vào khuôn mặt kiều diễm ấy :
– Ờ, kệ cô.
Đang định quay lưng đi thì nó hối lại :
– Ê
– Gì ?
– Tối nay anh rảnh không ?
– Không biết.
– Thôi, anh đi ngủ đi .
Nhung thở dài, nét mặt đượm buồn ấy làm cho khuôn mặt kiều diễm kia trông thật đáng yêu.
– Tối dắt tôi đi chơi nhé.
Mắt nó sáng lên, như thấy trai đẹp :
– Thật không ?
– Thật, tối nay cô dắt tôi đi đâu chơi đi. Tôi chả biết đi đâu trên này cả.
– Hihi. Tại tôi dễ thương nên mới đồng ý đấy nhé, đừng có tưởng bở.
Nói rồi nhỏ hơn ha hơn hở chạy lên nhà.
Tôi đứng nhìn con bé chạy vào trong, lắc đầu. Đúng là, dễ dụ quá đi mất. Có cái lol ấy nhé, tao mà ngủ là ngủ tới sáng, hê hê .
Nắng và gió cao nguyên đúng là một thứ gì đó ma mị, làm cho lòng người bình yên và tâm trạng cũng thoải mái hơn hẳn. Trời này mà đắp chăn ngủ thì còn gì bằng.
Nhảy tót lên chiếc nệm lò xo êm ấm, tôi chìm sâu vào trong giấc ngủ sau một ngày dài mệt mỏi, như hoàng tử ngủ sâu trong rừng chờ công chúa tới đón…
Ngày thứ hai trên đất Đà Lạt.
16h49p
Tôi mơ màng, trong cái chiều mát lạnh trên Đà Lạt. Tiếng cửa phòng kêu cái rầm :
– Ê, dậy đi…. Á Á.
Địt mẹ, giật cả mình. Tôi ngồi bật dậy. Nhung nó đứng ở cửa, sững sờ nhìn tôi. Tôi đưa đôi mắt chưa mở hết, tí hí nhìn nó. Bắt gặp ánh mắt cuốn hút của thằng mới ngủ dậy, nó che mặt rồi chạy ra ngoài. Cái lồn gì thế, điên à.
Ngáp dài một cái, tôi bắt đầu tỉnh táo hơn hẳn. Mà có cảm giác hơi khó chịu ở…
– Thôi chết mẹ rồi, nãy đi ngủ lại tháo sịp ra. Chết , có khi nào nó thấy hết rồi không nhỉ.
Địt mẹ, xấu hổ quá. Tôi bật dậy, chạy vào nhà tắm thay đồ, đánh răng rửa mặt cho khởi sắc. Tự nhìn vào trong gương để trấn tĩnh mặc dù cảm giác có hơi hồi hộp :
– Chết mẹ rồi. Hỏng hết cả bánh kẹo.
Tự tát mình thêm một phát, tôi mỉm cười tự tin :
– Hê hê, đéo sao cả. Đéo có chuyện gì. Mình chả biết gì hết.
Xong xuôi, tôi rón ren bước ra ngoài.
Chiều về, không khí lạnh hơn và gió cũng không mang mùi vị dễ chịu nữa. Từng cơn gió ngang qua, làm tôi thấy trong lòng bồi hồi day dứt, kiểu đéo gì ấy, ai lên Đà Lạt mùa này sẽ hiểu, cảm giác những cơn gió chiều rất đặc biệt.
Nhung đang ngồi, cùi mặt xuống bàn trên quầy bar.
– Ê, nhóc.
– Hả… Hả ? À, anh… Dậy rồi à.
– Ờ.
– À .. ờ…
– Ờ – tôi vẫn nhìn nó, mặt tỉnh bơ.
– À… Ờ…
Buồn cười quá, đéo chịu được.
– Bị gì đấy ?
– À… Không có gì.
– Lần đầu thấy trai đẹp à ?
– Bệnh hoạn.
Nhỏ lườm tôi cái rồi nhảy xuống khỏi cái ghế , lên nhà lấy hai cái nón bảo hiểm :
– Đi thôi.
– Đi đâu ?
– Dắt anh đi chơi
– À, ờ.
Tôi lật đật chạy ra xe, chẳng cần giành, nó tự đưa tôi chìa khoá, và mặc định tôi sẽ là tài xế.
– Ê, thế còn khách ở trọ thì sao ?
– Mọi người đi chơi hết rồi. Mình về trước 8h tối là được.
– Ok, lên xe thôi.
Chạy hết đường Hùng Vương, qua cái bùng binh, qua đường Trần Hưng Đạo…
– Ê , cục tròn tròn kia là gì thế ?
– Quảng Trường Lâm Viên.
*******
Dựng xe cạnh lòng đường. Tôi ngồi xuống cạnh chiếc ghế đá, hướng mắt qua phía bên kia Hồ Xuân Hương.
– Này, tôi tưởng anh đòi lên kia chơi.
– À không, thấy cái hồ đẹp hơn.
Tiết trời trong xanh và mặt trời đang dần lặn mất. Trước mặt tôi là vẻ đẹp kì vĩ của sông nước phố núi, ánh hoàng hôn buông xuống, trải thảm đỏ trên mặt hồ, lác đác những cánh hoa phượng tím bên quán cà phê Thanh Thủy e ấp. Hoàng hôn buồn, và hoàng hôn ở đây còn buồn hơn nữa. Mặt hồ lăn tăn sóng, cái lạnh của gió khiến lòng tôi bâng khuâng trĩu nặng. Cái nét đượm buồn đặc trưng của một buổi chiều vàng trên cao nguyên lộng gió, thật khó để dùng từ ngữ để miêu tả. Nó có cái gì đó mộng mơ nhưng cũng xao xuyến lắm. Tôi lặng người đi, trầm ngâm hoà mình vào cái chiều u sầu ấy, những chuyện buồn trong lòng cũng dần vơi đi. Quá khứ cũng sẽ là dĩ vãng, và khi trước mặt bạn là một cảnh buồn đến mê hoặc, thì những chuyện buồn của quá khứ, cũng lặng lẽ theo dòng nước trôi đi.
— Này…
– Gì thế ?
– Lại buồn nữa rồi à ?
– Không có ?
– Thế cái vẻ mặt kia là sao ?
Nhung cúi mặt xuống nhìn tôi, trong hoàng hôn vàng đỏ của buổi chiều tàn ấy, mái tóc em vẫn cứ phấp phới trong gió, cũng khuôn mặt xinh đẹp và đôi mắt long lanh. Những cành liễu ven sông rũ xuống dòng nước, e ấp như thiếu nữ mười tám, cũng phải chào thua.
Nó làm tôi nhớ đến lời bài hát của chị Cẩm Ly, thật giống với khung cảnh hiện tại :
“Lắng nghe chiều xuống thành phố mộng mơ
Màu lam tím Đà Lạt sương phủ mờ
Từng đôi đi trên phố vắng
Bước chân em giữa không gian
Hoàng hôn thua màn đêm. ”
Tôi mỉm cười, trong lòng lại bình yên đến lạ, nếu biết có một nơi khiến người ta yên bình thế, tôi đã…. à mà thôi, tả hơi nhiều rồi nên hết văn, hôm khác tả tiếp.
– Chẳng sao cả. Cảnh đẹp nên tôi ngắm thôi. Sài Gòn khó bắt gặp cảnh này lắm.
– Tất nhiên rồi – Nhung nở một nụ cười, đốt cháy mọi thứ xung quanh. Mặt trời lặn rồi mà cười cái mặt trời lại trồi ngược lên lại – Nè, chụp hình cho tôi đi.
– Thôi lười lắm.
– Chụp đi, đẹp mà.
Nhỏ kéo tôi lại sát bên hồ, màu tím mộng mơ bên quán cà phê Thanh Thủy và nét kiều diễm của một thiên thần lạc lối, cùng với bàn tay chụp hình nghệ thuật, đã cho ra đời một tuyệt tác.
Nhung tỏ vẻ thích thú khi thấy ảnh tôi chụp, đẹp quá đúng không ?
– Thôi, đi chợ mua đồ ăn đi, tôi đói rồi.
– Ơ, chưa chơi được gì mà ?
– Ừ, anh ngắm cảnh lâu quá nên hết giờ rồi. Mai dậy sớm đi, rồi đi chơi nhiều chỗ hơn, nhé.
Địt mẹ, nghe cứ như dỗ trẻ con ấy.
Ghé vào bigc ngay dưới hầm của quảng trường, chúng tôi mua sắm ít đồ để về nấu nướng. Mua thêm thùng bia nữa, giữa cái không khí se lạnh chiều tối, làm vài lon bia thì còn gì bằng.
Về tới nhà thì cũng đã 7 rưỡi tối. Bụng tôi nó gào lên đau đớn. Cả ngày nay, ngoài tô mì tôm không có trứng thì tôi chả được cái gì vào bụng. Con ôn kia nó con đớp được hai gói mì chứ tôi thì có bõ bèn gì đâu.
– Nhung ơi, nấu cơm đi.
– Gọi ai đấy ?
– Thế ở đây có mấy người ?
– Tôi bảo này, ngoài những lúc buồn ra, sao anh nói chuyện hách dịch thế ?
– Hách dịch chỗ nào ?
– Mọi chỗ
– Này, cô nhỏ tuổi hơn tôi đấy
– Không quan tâm.
– À, được. Thế tối nay nhịn nhé.
– Đừng mà, tôi đói lắm rồi, cả ngày ăn có hai gói mì.
– Hơi ít phải không ?
Tôi nhìn nó cười đểu. Con nhỏ cứ kiểu nhíu mày nài nỉ tôi làm tôi lại mềm lòng :
– Nói chuyện với người lớn đấy.
– Anh Hiếu, nấu cơm cho em đi, nha…
– Ờ, ngoan, phải thế chứ.
Tôi mỉm cười thoả mãn, chui vào bếp thể hiện tài năng liền. Con nhỏ vẫn ráng nịnh thêm câu nữa, sướng tai quá :
– Em đi tắm, anh nấu cơm xong rồi gọi em ra dọn nha anh Hiếuuuuu.
– Ok ok.
Tôi bắt đầu nhóm lửa để nướng thịt. Khói bay vù vù vào mắt. Nhỏ chạy vào trong nhà tắm rồi hét ra :
– Nấu nhanh lên, tôi ra mà chưa có đồ ăn thì coi chừng.
– Nói gì đấy ?
– Nói cái gì là nói cái gì. Nấu ngon vào đấy, ngon mới có thưởng.
Nói xong, nó lè lưỡi rồi chạy đi mất. Thưởng cái quần què, không lẽ mày cho tao đụ mày chắc.
Xong xuôi hết công việc, khui lon bia, tôi ngồi tản mạn với cái tiết trời se lạnh bên cạnh bếp than hồng, thật tuyệt vời, chẳng còn gì tuyệt vời hơn giờ phút này nữa.
Mà, quái lạ, chưa nướng thịt sao thơm thế nhỉ, à không phải mùi thịt nướng. Bản năng mách bảo cho tôi biết đó là mùi thịt người. Hương thơm nhẹ nhàng, hoà quyện với mùi sữa tắm và nước hoa, phảng phất trong gió lướt qua mũi tôi. Nhung bước ra, tay cầm khăn lau tóc, vừa lau vừa lườm tôi. Trời lạnh nên nhỏ mặc đồ khá kín đáo. Chiếc quần dài bằng vải, cùng chiếc áo vải dài tay giống nhau. Nghe google giới thiệu thì là : bộ đồ ngủ nữ thu đông dài tay, giữ ấm, chất liệu cotton thoáng khí, thoải mái khi mặc ở nhà hay đi ngủ. Mang vẻ đẹp ngọt ngào đáng yêu, giản dị và cuốn hút. Địt mẹ màu mè thế không biết.
– Xong chưa xong chưa ?
– Rồi, giờ bỏ thịt vào nướng nhé.
– Bỏ đi, bỏ đi.
Hoạ mi bắt đầu sà xuống, hít nấy hít để mùi thịt, trông kinh quá. Đôi mắt nó sáng rực , trực chờ mỗi miếng thịt khi tôi gắp ra :
– Đói lắm hả ?
– Đói chứ, anh không đói à ?
– Hơi hơi. Nè ăn đi, à mà khoan, nãy chửi ai ?
– Chửi gì ? Chửi ai ? Có chửi ai đâu.
Nói rồi nó đớp miếng thịt một cách ngon lành, mặc kệ tôi tiếp tục hì hục, nó chỉ việc ăn và ăn, sướng thế nhờ.
Nhấm nháp thêm vài lon bia nữa, người tôi mới bắt đầu ấm hơn, càng về khuya, trời càng lạnh. 9h tối và trời bắt đầu lấm tấm vài hạt mưa phùn, một vài khách đã đi chơi về. Nhung có rủ xuống chơi nhưng có lẽ họ ngại. Và trong cái màn đêm đen thui, đống than hồng vẫn cháy đỏ rực ở đó. Hai chúng tôi vui vẻ trò chuyện với nhau, trông thì lãn mạng đấy nhưng thực ra đéo có mẹ gì, chỉ là ngồi cạnh hoạ mi nên mới ồn ào thêm tí. Đôi má em ửng hồng, nhai tóp tép miếng thịt bên cạnh lò than, trông thật giản dị mà cuốn hút, đúng như cái quảng cáo bộ đồ .
– À, tôi mới nhớ ra một việc ?
– Nói chuyện với người lớn ?
– Hì hì, hồi sáng, lúc trên taxi ấy ?
– Thì sao ?
– Tôi đang định hỏi anh gì đó nhưng mà lại không hỏi được nữa .
– À, chuyện đó hả ? Thế cô muốn hỏi gì hỏi đi.
– Nhưng đó là lúc sáng tôi nghĩ thế, giờ tôi không còn nghĩ vậy nữa ?
– Lúc sáng cô nghĩ gì ?
Nó cười kiểu ngại ngùng :
– Tôi cứ nghĩ anh không phải đàn ông, anh bị bê đê cơ.
– Cái gì thế ?
– Thì tại….
Nói tới đây, mặt nó đỏ ửng lên, tôi hiểu ý nó muốn nói gì.
Tâm trạng tôi lại nặng nề hơn trước, những hình ảnh của quá khứ lại ùa về :
– Vậy giờ cô nghĩ gì về tôi ?
– Ừm, chưa nhiều lắm. Nhưng anh rất thú vị, đôi khi lạnh lùng nhưng đôi khi lại trẻ trâu quá.
– Cô đang khen hay chửi tôi thế ?
– Không biết, hihi.
Nhấp một ngụm bia thật dài, tôi nhìn về phía xa xăm, nơi những vì sao đang lẽ lói trong đêm , ánh sáng mập mờ ẩn hiển. Giống như tôi vậy, ánh sáng của tôi cũng đang le lói, nó muốn tắt hẳn nhưng lại vẫn còn chút gì đó mập mờ.
– Tôi không phải người như cô nghĩ đâu ?
– Chứ sao ? – Nhung đưa đôi mắt ngạc nhiên nhìn tôi.
– Tôi…..
– Anh làm sao ?
– Tôi…..
Thật muốn trải lòng, nhưng rồi lại ngập ngừng. Buồn vui đan xen lẫn lộn làm tôi thêm bối rối, cũng chẳng biết nói gì, cũng chẳng có gì để nói.
– Tôi…
– Hả ?
– Thôi, không có gì.
Nhìn lên bầu trời xa xăm huyền bí, cảm giác bình yên nơi đây làm tôi thích thú và thoả mãn. Nhưng chẳng có gì là mãi mãi cả, tự nhiên, tôi lại không muốn về SG nữa. Tôi muốn ở lại đây quá, nhưng ước muốn thì cũng chỉ là ước muốn. Chốn thị phi thành phố đang chờ đợi ôi trở về. Những ngày bình yên ở đây, chẳng thoáng chốc cũng sẽ thành dĩ vãng. Thôi thì, hãy để nó xảy ra theo cái cách trọn vẹn nhất, cô cũng đừng nên biết gì về con người tôi cả, vì tôi, không xứng đáng có được sự quan tâm của ai khác.

Bình luận bằng tài khoản Website

thangsteve

  
lâu có chap mới vậy :(

Bình luận qua Facebook